JCuiBap.Tk

Yêu xa

   508
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
25/01/2016 - 11:01#1
Yêu xa, những tưởng nếu chia tay nỗi đau sẽ nhanh nguôi ngoai, nhưng… cô đã nhầm. Nỗi đau ấy không thể gọi thành tên, không thể viết thành dòng và nó còn tệ gấp trăm ngàn lần một cái tát, một cơn nóng giận rồi chia tay.
An đi vào trong sảnh chờ sân bay, cô lóng ngóng tìm cửa số 10 như chị bán vé đã hướng dẫn. Đúng là lần đầu tiên của bất cứ việc gì cũng khiến con người ta bỡ ngỡ, nhất là những điều mà mình đã mong muốn từ lâu. An sắp rời Sài Gòn để đến với Hà Nội, thành phố từ nhỏ cô đã mong sẽ có dịp nhìn thấy tận mắt chứ không phải qua màn hình tivi, qua internet hay những dòng trạng thái của bạn bè trên facebook. Hà Nội với An là gì nhỉ?

Là có hương hoa sữa mà các nhà thơ nổi tiếng hay nhắc đến trong các tác phẩm của họ. Là có hồ Gươm đã để lại dấu ấn sâu sắc qua từng trang sử. Là những ngôi nhà cổ kính, đẹp kì ảo đến nao lòng… Với An, Hà Nội đẹp lắm, kỳ diệu lắm.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng tưởng tượng của An, là Nam – cậu bạn chung lớp và ở cùng dãy trọ với cô.

- “Bầu trời tư cách” của tôi ơi, nàng lên máy bay chưa?

- Lên mà vẫn nghe điện thoại được à, hỏi gì mà “thiếu muối tiêu” thế!

- Ừ nhỉ! Quên. Mà lần đầu tiên cậu đi máy bay phải không? Cảm giác thế nào? Hồi hộp không?

- Lo chết đi được. Mà cậu từng đi máy bay rồi phải không? Thế… thế lên máy bay có được ăn uống gì không?

- Trời ơi, cậu cứ suốt ngày ăn với uống, thảo nào người như con chim cút. Được, vẫn được ăn uống, nhưng xì tiền ra thì sẽ có các cô chân dài phục vụ nàng tới tận miệng.

Nam cười, cười cô bạn to xác nhưng tư tưởng không khác gì một đứa trẻ đang ở cái tuổi “ẩm thực là niềm đam mê”. Cậu biết sau câu trả lời của cậu, An sẽ chẳng dám nuôi hy vọng được ăn uống miễn phí khi đi máy bay như trên phim Hàn. Mà phim cũng không phải là lừa đảo, nhưng diễn viên toàn đi ghế hạng sang, có nghĩa là ăn uống được phục vụ không cần mua, vì dù sao cũng đã có trong tiền vé. Nhưng sinh viên nghèo thì lấy đâu ra tiền mà đi vé hạng sang, chỉ riêng vé khứ hồi lần này An cũng đã phải mất cả ba tháng lương làm thêm của cô.

- Nàng đi Hà Nội làm gì đấy? Sao gấp gáp thế? Đùng một phát tự dưng bảo ra Hà Nội, ngoài ấy lại không có người thân, có chuyện gì gấp lắm hả?

- Có gì đâu, đi tìm bình yên thôi.

- Đây không tin một người bủn xỉn như cô lại có thể bỏ ra ba tháng lương chỉ để vi vu ở Hà Nội hai ngày. Chẳng lẽ có anh nào ngoài ấy?

- Chuẩn! – An cười lớn làm mọi người xung quanh nhìn về phía cô. Cô ngượng đỏ mặt, hạ giọng – Đùa thôi, ra Hà Nội để chơi thôi, thế cậu không biết “bầu trời tư cách” của cậu nói là làm, thích là nhích à?

- Thế mà không rủ tớ đi cùng, buồn muốn giận luôn. Khi về nhớ mua quà nhé. Mà ra đấy cậu ăn ở làm sao?

- Ăn không khí! Ở cầu Long Biên. Đùa chứ ra đấy tớ đặt khách sạn giá rẻ, tớ có gọi điện đặt trước, cậu đừng lo. Không sao đâu, Hà Nội dễ thương của tớ sao mà đánh lừa tớ được. Tớ sẽ đi nguyên vẹn, về lành lặn cho cậu xem.

- Ừm, thế thì đi cẩn thận nha.

Nam cúp máy, trút ra một tiếng thở dài. Cậu lo cho An. Cậu gọi cô là “bầu trời tư cách” không phải vì cô là một sinh viên ưu tú của trường, cũng không phải vì cô luôn có những triết lý đúng đắn mà vì cú đấm đầu năm nhất cô dành cho cậu.

Hồi ấy, với tư tưởng của một tân sinh viên đạt mức điểm đủ trở thành thủ khoa của ngành, cậu vênh váo bước vào trường và cũng chẳng muốn tiếp xúc với những người như An – vào học vì rớt nguyện vọng 1. Cho đến khi mật độ xuất hiện trước mặt cậu của An nhiều dần vì cô là lớp trưởng lớp nguyện vọng 2, phải thường xuyên gặp lớp trưởng nguyện vọng 1 – là cậu – để nói chuyện về việc ghép hai lớp làm một. Dĩ nhiên là với tư tưởng “phân biệt đối xử” của Nam, cậu không chấp nhận và viết hẳn một bản “Từ chối ghép lớp” đưa cho cô chủ <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> nhiệm, rồi lại tiếp tục vênh mặt để chứng tỏ cậu là người vào cửa chính, còn An chỉ là cửa phụ dù cả hai đều là lớp trưởng.

Một cú đấm vào giữa mặt Nam trong buổi hẹn gặp mặt “lần cuối” của hai lớp trưởng, vì cô chủ nhiệm đã đồng ý để riêng hai lớp. Nam nhớ như in hình ảnh một cô gái không nói năng gì 15 phút liền, chỉ ngồi nhìn, cặp mắt xoáy sâu vào mặt cậu rồi đập bàn đứng dậy tung cú đấm, sau đó thì một tràng “lời hay, ý đẹp” tuôn ra:

“Cậu nghĩ cậu là con ếch đang ngồi đáy giếng hay sao mà lại có suy nghĩ và tư tưởng thối nát như vậy hả? Ai bảo nguyện vọng 2 là yếu kém hơn nguyện vọng 1? Chúng tôi chỉ vì không đạt được cái đích cao nhất của mơ ước nên mới đi con đường thứ 2. Ít nhất chúng tôi là những người biết tạo ra cơ hội sau thất bại, còn hơn những kẻ chỉ mới thành công một lần mà tỏ ra không ai bằng mình.”

Giọng nói của An vang khắp phòng học, cũng may lúc đó sinh viên đã ra về hết, nếu không thì… Nam chỉ có nước độn thổ. Dĩ nhiên với độ hiểu biết như cậu thì những gì An nói, quyện với cú đấm vài giây trước đang dần ngấm sâu vào trong cậu. Bị đau thì ai chẳng tức, ngay lúc đó cậu cũng đập bàn đứng dậy, chỉ gằn giọng:

“Không thèm chấp con gái” rồi bỏ về.

Nhưng đêm hôm ấy, lớp trưởng nguyện vọng 1 đã gọi điện cho cô chủ nhiệm để nói về việc đồng ý ghép lớp trong sự ngỡ ngàng của cô giáo. Cũng từ lúc đó, An trở thành “bầu trời tư cách” của Nam, vì cô đã cho cậu kịp nhận ra điểm dừng của thành công nhất thời.

18h30, giọng nói ngọt ngào của chị phát thanh vang lên, An nghe chữ được chữ mất vì đang gật gù ngủ. Đến lúc một bà chị ngồi bên cạnh tru tréo lên: “Trời ạ, sao lại delay chuyến bay đến hơn 10 giờ đêm chứ!” thì cô mới giật mình ngồi dựng dậy. Có nghĩa là sẽ bay muộn, có nghĩa là cô phải ngồi chờ gần bốn tiếng nữa mới được lên máy bay, có nghĩa là… cô ra Hà Nội muộn hơn rất nhiều so với dự định. Cô vò đầu, bứt tóc vì mớ suy nghĩ đang rối bòng bong trong đầu thì có một bàn tay đủ lớn để nắm gọn tay cô đặt lên đầu cô, vỗ vỗ:

- Không sao đâu “nhóc” à. Ra muộn cho mát mẻ, giờ này Hà Nội đang nóng lắm.

Cái giọng bắc nghe ngọt ngọt, êm êm như mật rót vào tai An, nhưng ngay lập tức đánh gục cảm xúc của cô vì cái kiểu giống bị xác định nhầm giới tính. Mà cũng có lý khi người ta gọi cô như vậy, tóc tém, quần sooc nam, áo phông nam… một phong cách rất chi là “men” thì lấy đâu ra chất nữ tính để người ta gọi tiếng “em gái” cơ chứ. Nhưng vẫn phải cho mình cơ hội thanh minh về giới tính, An quay lại tính đính chính sự thật:

- Ơ ơ, em…

- Ra muộn không có chỗ ở phải không? Anh cũng đang lo đây, khách sạn thì đặt rồi, nhưng người ta chỉ cho người đón lúc trước 9h đêm thôi, bây giờ chuyến bay bị delay đến hơn 10h, có nghĩa là gần 12h đêm mới đến nơi.

- Vâng. – Giọng An bé hẳn đi như tìm được người bạn đường cùng cảnh ngộ, nhưng cô cũng quên mất sự kiện chính. Anh tiếp lời.

- Nhìn nhóc anh đoán… nhóc ra Hà Nội thi đại học à? Đi một mình sao? – Anh tự đoán, tự suy diễn rồi trợn tròn mắt ngạc nhiên. Còn An thì không quan tâm vế đầu mà chỉ gật gù trả lời vế sau. Anh tiếp tục:

- Dũng cảm thật đấy, anh ngày trước đi thi đại học toàn phải bố mẹ đưa đón, không dám đi một mình vì sợ lạc đường. Bọn trẻ bây giờ…

- Ơ, em là sinh viên năm hai anh ơi. – Đến giờ An mới tỉnh táo để nhớ lại vế đầu câu nói trước của anh, cô ngắt ngang lúc anh nói.

- Sinh viên năm hai? – Anh ngân dài câu hỏi mang tính chất cảm thán – Nhưng sao giọng em…

- Em là con gái anh à. – Cô đưa vẻ mặt và ánh mắt buồn không thể tả về phía anh. Còn anh thì đỏ mặt, không nói được gì chỉ cười trừ cho qua. An quay lên, thở dài ngao ngán. Cô đeo phone nghe nhạc, cũng có phần nào đó thông cảm với sự hiểu nhầm của anh, cũng tại cái phong cách ăn mặc quái dị của cô khó mà tránh <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> khỏi sự hiểu nhầm. 15 phút trôi qua trong bản nhạc I’m yours của Jason Mraz – dĩ nhiên là chỉ mình An nghe, bất ngờ từ phía sau lại một bàn tay vỗ vào vai cô, cô bỏ phone ra, quay lại:

- Anh xin lỗi nhé! Anh không cố ý gọi em như thế, anh cứ tưởng…

- Không sao đâu anh, vẫn có nhiều người nhầm em là con trai mà! Tại em ăn mặc hơi quái thì phải. – Cô nở một nụ cười đủ để cho người đối diện biết rằng họ nhận được sự thông cảm.

Chuyến bay cất cánh, lơ ngơ mãi An mới biết đường để lên.

“D, E, F… Thôi ngồi đại!”. Dù chị tiếp viên hàng không xinh đẹp đã hướng dẫn đường đi đến chỗ ngồi, nhưng khi đứng trước ba cái ghế ghi D, E, F thì An lại chẳng biết ngồi ghế nào. Lần đầu tiên đi máy bay, chọn chỗ ngoài cửa sổ có lẽ là tốt nhất, nghĩ thế cô liền ngồi sát vào trong. Nhìn ra ngoài cửa sổ bé tí, Sài Gòn vẫn còn to lắm, cô đang chờ đợi cảm giác được lên cao và muốn dùng tay che cả thành phố Sài thành – nơi đối với cô nó rộng lớn vô cùng. Nhưng niềm hạnh phúc ngắn ngủi của cô khép lại khi một bàn tay đặt lên vai cô và tiếng nói cô không thể hiểu cất lên.

Đó là một chị người Hàn, cô đoán thế qua vẻ ngoài của chị, nước da trắng, mắt một mí và cái câu có nghĩa là “Xin lỗi” tiếng Hàn cô vẫn thường hay nghe trên phim thốt ra từ miệng chị ấy. An lúng túng nhìn theo tay chị ấy, chị ấy chỉ lên trên các ký tự D, E, F rồi nói gì đó bằng tiếng Hàn mà cô không hiểu. Đang xanh mặt và toát mồ hôi vì viễn cảnh diễn ra trước mắt thì người ấy lại xuất hiện – cái người nhầm cô là một cậu nhóc lúc ngồi ở sảnh chờ.

- Cô ấy nói với em là chỗ em đang ngồi chính là chỗ của cô ấy. Chỗ em là ở giữa, ghế E.
Rồi anh quay sang nói gì đó với chị người Hàn, nói bằng tiếng Hàn. An ngại ngùng gật đầu lia lịa, lúng túng đứng dậy đi ra ngoài nhường chỗ cho chị người Hàn. Cô chuyển vào ngồi ghế giữa, chưa kịp hết ngỡ ngàng thì bất ngờ lại đến, anh ngồi xuống cạnh cô.

- Ơ ơ… Anh ngồi đây à?

- Anh ngồi đây không được sao? Hay là em thích ngồi chỗ của anh?

- À không… - Cô cúi mặt – Em không nghĩ lại trùng hợp thế này.

- Duyên cả đấy em ạ! – Anh cười, để lộ chiếc răng khểnh đúng lúc An liếc nhìn lên. Cô quay vội về phía chị người Hàn, miết cằm suy nghĩ: “Thật
1 2 3 »

Yêuxa|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Em ở Đức mới về Việt Nam......
Email cuối của Jun
Cơn gió mang tên em
Chị không phải người tôi thương
Tôi sẽ hạnh phúc
[Mikie] Ngắm eo thon, dáng chuẩn của cô nàng điều dưỡng 9x. Tôi Đã Yêu Một Thiên Thần <3 <3 <3
Code Last Search Johncms
[Athena] Không Xem Thì Phí Nguyên Ngày
Sao đàn bà phải làm đau đàn bà ?
Ban mai xanh

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí