JCuiBap.Tk

Yêu thương quay về

   442
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
28/01/2016 - 10:10#1
Dường như với những người còn một mình, mùa đông là mùa dễ khiến người ta cô đơn và khát khao được ủ ấm nhất. Cô cũng thế, sau tất cả những yêu thương không tròn…

“Tĩnh” quán. Bản nhạc không lời da diết như đang kéo chùng bầu không khí nơi đây. Xung quanh chỉ còn đọng lại trong từng nốt nhạc ngân lên thánh thót. Quán không đông khách lắm, nhưng những vị khách đến đây thường khó quên được cảm giác thanh tĩnh kì lạ ở nơi này.

Cạnh ô cửa sổ, chiếc bàn nằm ở góc khuất của quán có một đôi nam nữ đang ngồi. Hình như họ đã ngồi ở đó khá lâu mà không hề lên tiếng.
- Mình chia tay anh nhé?
Cô gái cúi mặt, tay mân mê ly cà phê chưa được uống thử. Hương thơm dìu dịu của cà phê vương vất trong không gian.
- Anh xin lỗi…
Chàng trai đứng dậy, bước nhanh ra khỏi quán mà không nói gì thêm, bỏ lại sau lưng những nốt nhạc đang vang lên của bản Song from Secret Garden đượm buồn.
Cô gái lặng lẽ nhìn theo cái bóng vừa mất hút sau cánh cửa, rồi lại xoay xoay ly cà phê trong tay, một cái gì đó dường như vừa mới vỡ, theo mùi hương cà phê, tan vào không trung…
Ngân Hà đã kết thúc mối tình đầu của mình như thế đấy.

***
Trời đã bước vào những ngày cuối tháng một, nhưng cái rét của mùa đông vẫn dai dẳng cùng gió mùa và mưa phùn. Sân ga, ánh đèn loang lổ trải dài nhạt nhòa sau màn mưa. Ngân Hà quàng chiếc khăn len to sụ, kéo chiếc vali chầm chậm bước trên từng viên gạch nhỏ. Cô lấy điện thoại ra chụp một vài tấm ảnh. Những con tàu đỗ trên đường ray luôn cho cô nhiều cảm xúc. Cô vén áo nhìn đồng hồ, còn 15 phút nữa là tàu chạy. Cô kéo chiếc vali nhanh hơn, bước tắt qua đường ray để tìm đến con tàu của mình. Lúc cô vừa leo lên cửa toa, cũng là lúc tiếng loa hối thúc hành khách cất lên. “Vẫn kịp”, cô thở phào.

Ngân Hà nhìn tấm vé rồi tìm đến chỗ ngồi của mình, chiếc ghế còn trống. Sau khi sắp xếp gọn gàng đồ đạc, cô nhìn quanh toa tàu một lúc. Lần nào về quê cô cũng thích đi tàu hơn là ô tô. Cảm giác được lắc lư trên từng chuyến tàu luôn là một điều thú vị. Đợi một lát không thấy ai đến ngồi cạnh, cô nhanh chóng dịch vào phía trong, nơi sát với cửa sổ. Một niềm vui nho nhỏ lại dấy lên trong cô. Mặc dù đã đi tàu rất nhiều lần nhưng cứ mỗi lần được ngồi cạnh cửa sổ, được ngắm nhìn mọi thứ qua tấm kính mờ luôn mang đến cho cô cảm giác thích thú. Ngân Hà kéo nhẹ tấm kính lên, gió theo khe hở tràn vào, cái lạnh se sắt của mùa đông bất giác khiến cô rùng mình. Cô cho tay sâu hơn vào túi áo rồi tựa cằm lên thành cửa.
- Xin lỗi, đây là chỗ của tôi.
Một giọng nói vang lên khiến cô giật mình. Ngân Hà quay đầu lại. Đứng trước mắt cô là chàng trai đang lỉnh kỉnh những hành lí, vẻ mặt hoảng hốt có lẽ vì sợ muộn tàu. Đôi mắt màu cà phê của anh thực sự rất thu hút người đối diện. Cô dịch ra ghế ngoài để trả lại chỗ cho chàng trai. Anh cất gọn túi và balo rồi mỉm cười ngồi xuống bên cạnh cô.
Tiếng còi rít lên, đã đến giờ khởi hành. Con tàu chầm chậm chạy trên đường ray, cảnh vật hai bên bắt đầu lướt qua mắt cô. Từng con đường, từng hàng cây, dòng người qua lại trên phố… tất cả nhập nhòe sau tấm kính mờ sương phủ. Chuyến tàu muộn ngày đã để mọi thứ ở lại sau lưng cô, cùng Hà Nội…

Ngân Hà quay sang chàng trai bên cạnh:
- Anh có thể đổi chỗ cho tôi không?
- Cô khó chịu ư? – Chàng trai lên tiếng.
- Có một chút.
- Được thôi.
Anh đứng dậy nhường chỗ cho cô.
- Trời khá lạnh đấy, cô nên hạ tấm kính xuống.
- Không sao đâu. Nhưng nếu anh cảm thấy lạnh, thì để tôi hạ nó xuống.
- À không. Hình như cô gái nào cũng thích ngồi gần cửa sổ lúc đi tàu, để thoáng hơn chăng?
- Cũng có thể, nhưng hầu hết là vì họ muốn ngắm nhìn được nhiều thứ hơn thôi.
Ngồi đôi diện họ là một đôi nam nữ. Cô gái nép vào vòng tay của chàng trai và trò chuyện rất tình cảm. Ngân Hà quay sang chàng trai bên cạnh <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> mình ngượng ngùng. Thoáng bối rối cũng hiện lên trên gương mặt anh. Cả hai cùng bật cười rồi nhìn nhau.
Con tàu âm thầm chạy trong màn đêm. Ngân Hà đeo tai nghe và chống cằm nhìn qua cửa sổ, miệng khe khẽ hát theo lời bài hát. Bỗng nhiên, cô thấy vai mình nặng nặng. Thì ra chàng trai đã đồng ý nhường chỗ cho cô đang tựa vào vai cô và ngủ rất ngon lành.
- Anh ơi!
Cô cố gọi nhưng chàng trai vẫn không tỉnh dậy. Đôi nam nữ ngồi đối diện nhau cũng đã ngủ. Chẳng biết phải làm gì, cô đành để anh ta nằm ngủ trên vai cô rồi cố chợp mắt. Đường còn dài, phải đến sáng mai cô mới về đến nhà.
Tiếng còi rít và tiếng xình xịch của một đoàn tàu khác vút qua như muốn xé rách cả khoảng không. Ngân Hà chợt tỉnh giấc, cô không biết mình đã ngủ từ lúc nào. Trời lờ mờ sáng. Cô dụi dụi mắt, nhìn sang bên cạnh thì không thấy chàng trai kia đâu nữa, đồ đạc cũng không còn. “Có lẽ anh ta đã xuống từ ga trước”. Cô xoa nhẹ cánh tay đang mỏi. Trên vai cô là cái áo khoác của chàng trai kia…

***
Có lẽ Ngân Hà đã đúng khi về nhà vào lúc này. Cô muốn xa Hà Nội một thời gian để quên đi một vài thứ, để tìm lại chính mình. Được ở gần với bố mẹ, ăn những bữa cơm cùng gia đình, rồi tìm gặp những người bạn cũ… những điều đó giúp cô thư thái và vui vẻ hơn, sau một vài chuyện không vui ở thủ đô…
Nắng chiếu qua song cửa sổ, len lỏi khắp phòng. Ngân Hà mở mắt, lặng lẽ nhìn khung cảnh xung quanh qua song cửa. Trời âm u một màu xám tro ảm đạm, quen thuộc của một buổi sáng mùa đông. Không gian lạnh lẽo lại càng khiến người ta thấy cô đơn. Dường như, với những người còn một mình, thì mùa đông là mùa dễ khiến người ta cô đơn và khát khao được ủ ấm nhất. Và cô cũng thế, sau tất cả những yêu thương không tròn…
Giấc ngủ chập chờn đêm qua khiến Ngân Hà mệt mỏi. Cô đứng dậy, tự ngắm nhìn mình trong gương. Cô gái trước mặt Hà bây giờ dường như đã không còn là của một năm trước. Khuôn mặt nhợt nhạt, quầng thâm u ám, đôi môi khô khốc. Ngân Hà gượng cười trước cô gái trong gương, nụ cười hanh hao khó tả…

Nhà sách Vạn Hoa, đã lâu rồi cô không đi xem sách một mình. Cảm giác lúc tỉ mẩn tìm từng đầu sách, lật giở rồi vuốt ve từng trang sách thơm mùi giấy thực sự rất yên bình. Bỗng cô nhìn thấy quyển “Cơ hội của chúa” – cuốn sách lâu rồi cô chưa đọc lại. Khi cô vừa đặt tay lên cuốn sách thì cũng là lúc có một bàn tay chạm phải tay cô. Cô rút tay lại theo bản năng rồi ngước nhìn người đó. Một đôi mắt màu cà phê đang ngại ngùng nhìn cô.
- Là cô à?
- Là anh à?
Cả hai cùng đồng thanh rồi nhìn nhau cười.
- Anh cũng thích đọc sách ư?
- Cũng như cô thích ngồi cạnh cửa sổ khi đi tàu thôi. Cô khỏe không?
- Tôi vẫn bình thường, mà tôi vẫn còn giữ áo khoác của anh đấy.
- Vậy ư? Cô nghĩ sao nếu tôi mời cô một ly cà phê cho sự gặp gỡ này?
- Được thôi, tôi không có thói quen từ chối – Cô tinh nghịch.

Họ chọn một quán cà phê khá yên tĩnh. Quán khá vắng, tiếng nhạc dịu nhẹ. Hai người ngồi bên cửa sổ. Ở đây có thể nhìn thấy một con đê trải dài suốt dòng sông đang thẫn thờ trôi.
- Xin hỏi anh, chị dùng gì? – Người phục vụ tiến tới.
- Cho tôi một cappuchino! – Cả hai lại tiếp tục đồng thanh
- Có vẻ chúng ta khá có duyên với nhau đấy - Cô cười.
- Vậy “phận thì sao”?
Ngân Hà nhíu mày không hiểu.
- Tôi chỉ đùa thôi – Anh nói – Cô tên gì nhỉ?
- Ngân Hà. Còn anh?
- Tôi là Bảo Minh.
“Sao anh ấy lại có mặt ở thành phố này nhỉ? Hôm trước anh ấy đã xuống tàu trước mình mà”. Cô thắc mắc, nhưng ngại không hỏi.
Họ trò chuyện về một vài cuốn sách và nghề nghiệp của mình. Câu chuyện có vẻ như chẳng có gì đặc biệt nếu như người ta không thấy một vài sợi cảm xúc khác lạ trong đôi mắt của cả hai. Ánh mắt với những điều khó nói…
- Tôi có thể tặng cô một bức ảnh không?
- Tôi chụp ảnh không được đẹp <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> đâu.
Mặc cho Ngân Hà từ chối, anh vẫn lấy máy ảnh trong túi ra, và chỉ chụp một kiểu duy nhất. Trong bức ảnh, một cô gái với nụ cười tươi như tỏa nắng giữa trời đông.
- Làm sao để gửi ảnh cho cô đây?
- Anh có thể gửi qua facebook.
Họ trao cho nhau địa chỉ facebook rồi ra về. Thời tiết vẫn còn khá lạnh, nhưng hình như trên bầu trời đã xuất hiện một vài vệt nắng. Phải rồi, nắng mùa đông.
Tối đó cô online và nhận được 1 cái tag từ facebook “Bảo Minh”. “Mình và anh ấy đã là bạn ư?”. Trong bức ảnh được tag không phải là bức ảnh chụp cô lúc ở quán cà phê, mà là tấm hình mặt trời đang tỏa nắng, cùng lời nhắn “Cảm ơn nụ cười của cô. Tôi thích nó”.

Ngân Hà và Bảo Minh vẫn giữ liên lạc và thường xuyên trò chuyện. Họ xem nhau như hai người bạn. Lúc trở lại Hà Nội, thỉnh thoảng họ có gặp nhau đôi lần.
Thời gian trôi, và mùa hè đã đến, cũng là lúc sắp đến sinh nhật cô. “Hội những người thuộc cung Cự Giải” trên facebook mà cô tham gia sắp tổ chức một buổi offline để tổ chức sinh nhật chung cho những người sinh tháng 6. Sau khi chia tay mối tình đầu, cô rất ít khi đến những chỗ đông người. Lần này cô muốn đi để thay đổi một chút không khí, nhưng lại ngại đi một mình. Cô định rủ Bảo Minh cùng đi, nhưng anh bảo hôm ấy đã có hẹn với đối tác, với cả anh ấy không tham gia hội đấy, nên ngại. Cô đã định thôi, nhưng anh bảo cô nên đi, dù sao cũng là một buổi sinh nhật cho chính mình. Đắn đo mãi rồi cô cũng quyết định đi.

Buổi offline được tổ chức ở một nhà hàng khá trẻ trung. Tuy là lần đầu tiên gặp nhau nhưng không khí của mọi người rất nhộn nhịp và vui vẻ. Đến lúc trao quà, không khí lại được đẩy lên thêm nhiều lần nữa. Mọi người trước khi đến đã tự chuẩn bị cho mình một món quà. Admin sẽ bốc thăm tên của những người tham gia, chọn ra một nam và một nữ để trao quà cho nhau rồi cùng mọi người bình chọn đâu là cặp đôi hoàn hảo nhất.
Ngân Hà bỗng cảm thấy hồi hộp khi chờ đợi đến lượt mình. Cô cũng không hiểu được tại sao mình lại cảm thấy thế.
- Và cặp đôi tiếp theo, xin mời cô gái Cự Giải Ngân Hà và chàng trai Bảo Minh.
Cô thoáng sững sờ. “Bảo
1 2 3 »

Yêuthươngquayvề|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

[Takechi] Nhẹ Nhàng Nhưng Quyến Rũ
Giành lại em từ tay tử thần
Yêu Dại Khờ…
Im lặng...
Đông Đông
Câu chuyện về chiếc lá hoàn hảo
[Athena] Dạo Này Khong Có Topic nào Sếch Xi ,Liều Post Luôn Hình Không Che
Vòng tròn chạy trốn
Huang Kim Xuân - Xinh tươi như mùa xuân về :)))
Tháng 7 cô hồn, em có anh

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí