JCuiBap.Tk

Yêu thương mãi mãi

   481
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
27/01/2016 - 21:05#1
Trasua.mobi - Có lẽ trong cả cuộc đời này, em sẽ chỉ có thể yêu một người, một người duy nhất mà thôi.

Sài Gòn vào hạ, ánh nắng mặt trời hừng hực như thiêu như đốt, từng tia nắng như những mũi tên lửa rọi thẳng xuống vạn vật, làm tăng thêm cái nóng nực đến khó chịu của nơi này. Đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảnh sân ngập đầy nắng rát bỏng, Nhi khẽ thở dài một tiếng. Không khí thời tiết thế này thật là làm người khác mất hứng! Chả là cô vừa mới đăng kí một lớp học tiếng Nhật trong dịp hè, hôm nay là khai giảng. Trời thì nắng như vậy, phải ra đường vào lúc này, mới nghĩ tới những khâu chuẩn bị nào là găng tay, nón, tất, khẩu trang,… là Nhi đã thấy ngao ngán. Nhưng thôi! Vì tương lai cô lại lật đật thu dọn đồ đạc để đi học.

Cầm cuốn lịch bàn trên tay, Nhi đánh một dấu tick nhỏ lên khung ngày 27 tháng 6 – ngày đầu tiên đi học tiếng Nhật, ngôn ngữ mà cô đã thích từ lâu. Chợt như vô tình, tâm trí cô được lái theo một hướng suy nghĩ khác, ánh mắt sụp xuống, lòng cô bỗng chùng lại…

Hôm nay là tròn hai năm kể từ ngày Hoàng bước ra khỏi cuộc đời cô…

Có vẻ cũng đã lâu lắm rồi…

Chà, không khí trong lớp học im ắng quá, khác hẳn với những lớp ngoại ngữ Nhi đã học trước đây, ồn ào và sôi nổi. Từ lối kiến trúc đến cái bảng cùng những bộ bàn ghế đều giống y hết một lớp học bình thường của trường chính quy. Đưa mắt nhìn quanh một lúc, Nhi quyết định chọn ngồi ở dãy bàn cuối ngay cửa sổ, có thể nhìn ra bên ngoài. Từ trước đến giờ, học ở đâu cũng vậy, cô đều chọn ngồi ở chỗ như thế để ít bị chú ý và có thể thoải mái làm những điều mình thích.

Chỉ còn khoảng năm phút nữa là bắt đầu giờ học, Nhi vội sắp xếp lại tập vở để chuẩn bị. Học viện chắc cũng đã đến đầy đủ, những phía bàn trên không còn chỗ trống, chỉ có dãy bàn cô đang ngồi là trống hươ trống hoác, hình như ở đây không ai thích ngồi bàn cuối thì phải…

Đang ngồi nghĩ vẩn vơ thì ở phía cửa có người đi vào, chưa kịp nhìn rõ gương mặt nhưng thoáng thấy cách ăn mặc, Nhi ngầm đoán chắc rằng đó không phải giáo viên, là một học viên nam đi trễ.

Dáng người dong dỏng cao, vai khoác ba lô, chiếc mũ lưới che gần hết khuôn mặt, Nhi chỉ thấy thấp thoáng dưới đó ánh lên tia sáng bàng bạc của chiếc khuyên nơi cánh mũi. Anh ta từ từ tiến về phía cô, đặt ba lô xuống và ngồi ngay phía đầu bàn của dãy bàn cuối.

Ngay khoảnh khắc đó, tựa hồ cả cơ thể Nhi như đóng băng, cô gần như không tin vào mắt mình. Trái đất quả là rất tròn… Sau cái ngày tưởng là cuối cùng ấy, cái ngày cô đã nén đau để nói với anh lời chia tay, bản thân cô đã chắc như đinh đóng cột với lòng rằng cho dù có thế nào đi nữa cô cũng không bao giờ gặp lại anh. Đã hết duyên với nhau, giữ liên lạc thì có ích gì, huống hồ cô còn là trở ngại của anh. Hình ảnh anh ngày đó Nhi vẫn còn nhớ, Nhi nhớ cái dáng vẻ đau khổ đến tuyệt vọng của anh, cả cái ánh mắt hoang mang nhìn cô đầy phẫn nộ. Thử hỏi nếu phải đối diện với điều đó một lần nữa thì cô có còn đủ sức để đứng vững nữa không? Vậy mà bây giờ, sau hai năm dài đằng đẵng, anh lại xuất hiện, bằng xương bằng thịt trước mặt cô, còn ngồi cùng dãy bàn với cô nữa chứ, có ai ngờ tới?

Đầu óc cô rỗng tuếch càng trở nên hỗn loạn, bất giác cô cảm thấy hoang mang…

Hoàng đang ở trước mặt cô. Anh vẫn thế, vẫn một vẻ lạnh lùng khiến người khác khó gần. Chiếc mũi thẳng ương ngạnh cùng với cặp lông mày đen láy hình cánh cung làm bừng lên vẻ bướng bỉnh, khó bảo của chủ nhân. Đôi mắt sâu thăm thẳm, đen láy, sáng ngời như sao. Ngày trước anh thường nhìn cô bằng ánh mắt ngập nắng, đầy trìu mến nhưng giờ thì khác rồi, tận sâu trong đáy mắt đã không còn nét hồn nhiên mà thay vào đó là sự vô cảm, lạnh lùng đến gai người.

Hoàng đã nhìn thấy Nhi từ trước và ngồi ở đây ngay từ đầu đã là ý của anh. <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> Thời gian qua anh đã cố liên lạc với cô bằng mọi cách, hỏi thăm cả bạn bè thân thích của cô nhưng vẫn không có tin tức gì, cô gần như bốc hơi khỏi cuộc sống của anh. Chả lẽ sau bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu kỉ niệm đã có với nhau, Nhi dửng dưng nói ra lời chia tay nhẹ nhàng và hời hợt đến thế sao. Hoàng cần ở cô một lời giải thích. Anh đã đợi quá lâu rồi…

Có vẻ Hoàng nhận thấy được nét mặt đang ngày càng biến sắc của Nhi, anh im lặng hồi lâu, chốc chốc liếc qua cô rồi ngoảnh mặt đi như người xa lạ. Nhi cảm nhận được điều đó, cô khẽ thở dài…

Bây giờ ở gần nhau như vậy, cùng ngồi một bàn, nhưng trái tim họ thế nào, có còn đủ chỗ cho những yêu thương về nhau hay không… hay chỉ là những nỗi đau đã dày vò họ trong suốt hai năm qua?

Một buổi học trôi qua trong căng thẳng.

Nhi không nghĩ là tiếng Nhật lại khó nuốt đến vậy, mới buổi đầu thôi nhưng cô đã thấy uể oải, cũng có thể điều này còn là do một yếu tố khác nữa. Mới nghĩ đến đây cô liền đưa mắt tìm anh, cứ như một thói quen vậy, rồi ánh mắt cô dừng lại trước người thanh niên trẻ đang lướt nhẹ con Ducati Desmosedici RR để lại bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ. Chà! Anh đổi xe từ khi nào thế nhỉ? Nhi nhớ Hoàng là một fan hâm mộ trung thành của xe mô tô phân khối lớn, nhờ thời gian lúc còn ở bên cạnh anh, ngày nào cũng nghe anh nhắc, đâm ra cô cũng biết được đôi chút…

“Đây là Ducati 848 EVO, còn đây là con Ducati Superbike 848, cuối cùng là Ducati Desmosecidi RR, em thích loại nào?” - Trên tay cầm những bức hình của các con xe vừa nãy, anh nheo mắt lại, âu yếm nhìn cô hỏi

“Anh hỏi em thế làm gì? Em đâu có am hiểu mấy cái này”. - Nhi ngơ ngác nhìn anh đáp, rồi chợt nhận thấy trong mắt anh có vẻ như rất muốn cô trả lời, dừng lại ngắm nghía một hồi lâu, cô tiếp: “Vậy thì em thích cái cuối”. Nụ cười cô tưới rói như ánh nắng, ngập đầy trong đôi mắt anh.

Hoàng nghịch ngợm ghé sát mặt mình vào gương mặt cô, tinh quái nói, giả vờ như không đồng tình: “Ấy thế mà anh lại thích con thứ hai hơn”. Đoạn anh đưa đôi mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đang nghệt ra của cô, bật cười: “Nhưng em đã nói thích cái cuối nên anh quyết định sẽ mua con này để rước em vào ngày cưới của chúng ta, tiện thể anh sẽ đèo em đi hưởng tuần trăng mật luôn, có chịu không Nhi hâm?”

Cô không nhớ là lúc đó mình đã cười nhiều đến thế nào, chỉ biết là ngay sau đó anh đã đặt vào môi cô một nụ hôn ngọt ngào tựa nắng sớm, cảm giác ấy có chết Nhi cũng không bao giờ quên. Nhi đã từng mong những khoảnh khắc hạnh phúc như vậy sẽ kéo dài mãi mãi…Vậy mà...

Đang mải chờn vờn trong những hồi ức đẹp của quá khứ, cô bỗng bừng tỉnh vì tiếng gọi của ai đó, tiếng gọi khiến con tim cô chợt tê lại. Nhi vội ngoảnh đầu sang, Hoàng đang đứng ở bên kia đường.

“Đi bộ à, có cần tôi đưa về không?” - Anh nói với một thái độ dửng dưng khiến cô đau lòng.

“Cảm ơn, không cần đâu, tôi tự về được”. - Gượng nở một nụ cười, chợt nhận ra từ khi nào cô và anh nói chuyện với nhau như hai người xa lạ đến vậy.

Như một phản xạ Nhi vội quay đi, cố tránh ánh mắt của Hoàng, không kịp nhìn thấy dáng vẻ hụt hẫng của anh…

Cô rảo bước thật nhanh cơ hồ như muốn chạy trốn, đầu óc càng trở nên rối bời, hai năm trước cô cũng đã tàn nhẫn quay người bỏ đi với anh như vậy, để anh một mình đứng chơ vơ thất vọng nhìn theo bóng cô. Hình ảnh đó suốt mấy năm qua Nhi đã muốn xóa bỏ, nhưng càng cố gắng bao nhiêu thì nó càng ám ảnh cô nhiều hơn.

Tiếng động cơ nổ giòn giã vang lên từ phía sau, chiếc xe phân khối lớn lạnh lùng lướt ngang qua cô, đôi chân bỗng chùng xuống, cô đưa mắt lặng lẽ nhìn theo, thở dài, bất giác Nhi cảm thấy nặng trĩu….

***
“Mình chia tay đi.”- Nhi dửng dưng, nhìn sâu vào đôi mắt Hoàng.

Gương mặt Hoàng chợt khựng lại, bất ngờ, anh bật cười nhìn cô nhưng vẫn không giấu được vẻ băn khoăn: “Em nói gì thế, anh không <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> thích...”

Dường như hiểu được Hoàng sẽ nói gì tiếp theo, chưa để anh nói hết, Nhi đã hít một hơi thật sâu, ngắt lời: “Em không đùa, em muốn chia tay”. Trên gương mặt cô hiện rõ sự khẳng định, một lời khẳng địng khiến anh bàng hoàng. Thật sự Hoàng không hiểu cô đang nghĩ gì, anh vẫn chưa tin, chẳng lẽ có thể chia tay dễ như vậy sao. Đôi tay anh nắm chặt bờ vai Nhi, đau nhói, anh nghiến răng nhìn thẳng vào cô: “Tại sao…”

Cố dặn lòng không được khóc, đứng trước anh Nhi tự nhủ phải bản lĩnh, có thể bây giờ cô đang đau lắm, cô biết mình đang làm tổn thương anh nhưng còn cách nào khác không. Cơ thể cô run lên, cổ họng như mắc nghẹn lại, cố gắng để tiếng nói có thể rành rọt nhất, cô nói như vọt ra khỏi cổ: “Em hết yêu rồi, chúng ta chỉ có thể đến đây được thôi. Tha lỗi cho em.” Từng câu từng chữ như hàng vạn hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào trái tim cô không thương tiếc. Nhi thấy bản thân thật tồi tệ.

Vội quay đi, Nhi gần như không trụ vững nữa, hai hàng nước mắt ứa ra, bộ áo giáp nặng nề giả tạo vừa nãy đã biến mất. Cô không muốn nhìn thấy Hoàng lúc này, nói trắng ra là cô sợ phải đối mặt với anh. Chạy đi bỏ lại sau lưng người mà cô yêu thương nhất, người mà cô không dám chắc sau này có ai thay thế anh được không.

Hoàng đứng ngây như người vô hồn, anh thất thần nhìn theo bóng dáng cô càng lúc càng xa vời. Mặc cho anh gào tên cô đến khản cổ. Dễ dàng như vậy sao, không lẽ khi nói câu chia tay Nhi không hề nghĩ tới những điều đã có với anh sao... Ánh mắt anh trở nên hoang mang, ẩn sâu trong nó là khoảng không vô định mà hình bóng của Nhi dần dần xoáy sâu rồi mất hút. Đau khổ đến tuyệt vọng…

***

“Reng… reng…”

Với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức đang kêu inh ỏi, Nhi nằm xuống lấy tay vỗ vỗ vào trán. Lại là giấc mơ đó. Không biết đây là lần thứ mấy nó lại hiện về trong tiềm thức của cô. Kể từ ngày chia tay Hoàng, cô luôn bị ám ảnh, day dứt. Nhiều lúc cô tự hỏi đến khi nào thì cảm giác ấy mới thôi không giày vò cô…

Sài Gòn buổi sáng, lúc này đã bớt đi những cái nắng gay gắt, thay vào đó là từng đợt mưa phùn nhè nhè, cứ kéo về từng cơn từng cơn một. Chà! Thời tiết mát mẻ, sảng khoái thế này phần nào giải tỏa đi tâm trạng nặng nề mấy ngày qua của Nhi. Những buổi học tiếng Nhật sau đó cô đều gặp Hoàng, nhưng cũng
1 2 3 »

Yêuthươngmãimãi|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Thời gian để yêu
Tập tô màu hạnh phúc
Sinh nhật cuối cùng
Hẹn hò ngày nắng
Em đã tìm thấy anh!
Tuổi trăng và tết trăng
Cuộc trả thù của một thằng điên tình – phần 1
Anh cứ để em ngủ yên nhé
zzImgUr 1.6 - Upload ảnh lên ImgUr dùng HTML5
[Athena] Gái Xuynh Hội Tụ Từ Âu Sang Á

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí