JCuiBap.Tk

Vì em là cỏ dại

   406
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
27/01/2016 - 11:34#1
Cô ngồi lặng im bên cửa sổ, ngoài trời mưa vẫn không ngừng rơi, gió rít từng hồi lạnh buốt, tạt vào người, vào mặt cô nhưng cô chẳng hề cảm thấy lạnh bởi trái tim cô vốn dĩ đã đóng băng rồi. Cô nhìn vào khoảng không, đầu óc trống rỗng. Nước mắt cô đã chẳng thể rơi, đơn giản chỉ vì cô không còn nước mắt nữa, cô không nhớ cách cô đã khóc như thế nào. Cô mong mình lại có thể khóc, có thể cười, có thể có cảm xúc bình thường như cô của 3 năm trước – nhưng dường như điều đó quá xa vời. Cô đã không còn là chính mình sau những nỗi đau mà cô phải gánh chịu. Đêm nay lại là một đêm dài với cô. Cô đã thức khuya suốt bao nhiêu đêm rồi cô cũng chẳng nhớ, cô sợ những giấc ngủ dài, sợ những giấc mơ bất chợt đến trong đêm, cuốn lấy cô vào vòng xoáy định mệnh. Nhiều lần cô giật mình thức giấc lúc nửa đêm, xung quanh chẳng có một ai. Cô độc. Lạnh lẽo. Sợ hãi. Những thứ đó bủa vây lấy cô, và rồi cô bật khóc, cô khóc nấc lên như một đứa trẻ lần đầu xa nhà. Khóc cho tan đi cái cảm giác trống vắng đến nao lòng. Nhưng dần dần, cô không còn khóc được nữa. Phải chăng cô đã quên mất bản thân mình và quên đi luôn cả những vết thương luôn cứa vào tận tim buốt nhói? Không phải, chúng vẫn luôn hiện hữu nhưng chỉ là cô đã không còn một chút cảm giác và nhận thức về những gì mà cô đã từng trải qua. Nỗi đau quá lớn, dày vò cô về cả thể xác và tâm hồn. Cách tốt nhất để vượt qua chúng là đừng đem cảm xúc vào trong suy nghĩ. Và cứ thế, những ngày sau, cô hành động và làm mọi thứ như một cỗ máy. Người ta không thấy cô cười, chỉ thấy khuôn mặt cô vẫn luôn đượm buồn và đôi mắt luôn ánh lên một cái nhìn xa xăm. Có cái gì ẩn sâu đằng sau đôi mắt đen tuyền ấy vậy?

Hải Đan đưa hai bàn tay xoa nhẹ vào nhau. Trời đã dần trở lạnh. Tiếng chuông điện thoại reo cất lên bản nhạc không lời quen thuộc. Cô thò tay vào túi xách, rút chiếc điện thoại ra. Ở đầu dây bên kia một giọng nam trầm ấm vang lên. Cô cười nhẹ nhàng, tiếng nói cô trong trẻo như tiếng từng giọt nước rơi từ trên cao xuống, nó mỏng manh và dễ vỡ tựa thủy tinh.
-Bác ơi, làm ơn cho cháu ghé quán cocktail phía trước nhé!
-Dạ vâng, thưa cô. Mấy giờ thì tôi quay lại đón cô được ạ?
-À, khi nào về cháu sẽ gọi điện cho bác!
-Vậy thì tôi xin phép quay xe về đón bà chủ.

Hải Đan bước vào quán cocktail cô chưa một lần đặt chân đến. Quán trang trí đơn giản, nhẹ nhàng gợi lên cảm giác thanh tịnh – cảm giác mà từ lâu rồi cô đã bỏ quên sau hàng tá công việc chồng chất mà cô phải lo. Hôm nay cô trang điểm nhẹ, mái tóc xoăn bồng bềnh cùng làn da trắng – trông cô luôn cuốn hút dù ở bất cứ nơi đâu. Cô bước vào sâu hơn bên trong, ánh mắt cô chợt dừng lại ở một bàn sát cửa sổ treo đầy giỏ phong lan cùng một chiếc chuông gió rất dễ thương. Cô mỉm cười, tiến về phía người con trai mặc chiếc áo sơ mi trắng lịch lãm cùng nụ cười rất duyên đang nhẹ vẫy tay về phía cô.

-Xin chào! Anh đợi tôi lâu chưa vậy? – Cô nhẹ nhàng hỏi.
-Tôi cũng mới tới chưa được bao lâu. À, cô ngồi đi. Cô uống gì vậy?
-Cho tôi một ly sinh tố Tiên Thảo!
-Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên Tiên Thảo. Có loại sinh tố này ư? – Chàng trai nhìn vào menu, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Cô lại mỉm cười.
-Tôi cũng vừa mới biết là có loại sinh tố này! Ủa, vậy anh mới tới đây lần đầu ư?
-Đúng vậy, tôi tình cờ đi ngang qua đây, thấy tên quán hay hay nên ghé vô thử.
-À vâng, vậy chúng ta vừa uống vừa bàn công chuyện luôn nhé. Thật không thích hợp khi bàn chuyện làm ăn ở một nơi đáng yêu như thế này. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Công việc này rất quan trọng. Giá như chúng ta có thể cùng trò chuyện về một đề tài khác khi đang thưởng thức những ly cocktail hay sinh tố như thế này thì hay biết mấy!
-Vậy cô cho tôi cơ hội được mời cô tới đây lần nữa nhé?
-Cảm ơn anh, thật vinh dự cho tôi quá!

Chàng trai lịch lãm, khuôn mặt với những <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> đường nét hoàn hảo lai giữa hai dòng máu – Thiên Bảo và cô gái có giọng nói cuốn hút – Hải Đan cứ thế trò chuyện sôi nổi. Công việc làm ăn diễn ra suôn sẻ. 5h chiều, Thiên Bảo tạm biệt Hải Đan, không quên nhắc cô nhớ về lời đề nghị của anh. Cô vẫy tay chào anh, đôi môi khẽ nở một nụ cười. Trước lúc ra về, cô đã gọi điện cho bác Bình, tài xế của cô ra đón.

Bác Bình mở sẵn cửa xe, cô cúi người, bước vào trong, không quên lấy tai nghe cắm vào máy nghe nhạc. Tiếng nhạc êm dịu đưa cô từ từ vào giấc ngủ. Cả ngày hôm nay cô đã rất mệt mỏi. Cô cần nghỉ ngơi. Màu trắng thanh khiết, nhẹ nhàng bỗng chốc nhuốm thành màu đỏ. Cô đã tưởng rằng màu đỏ đó là màu của sự may mắn. Cô vui mừng, cô kì vọng. Bất chợt, ngay sau đó là những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi. Cô quỳ xuống, kiệt sức. Trên tay cô, tấm vải đỏ phấp phới tung bay.
Hải Đan giật mình tỉnh giấc. Sắc mặt cô không được tốt lắm. Tiếng bác Bình làm cô định hình trở lại.

-Đến nơi rồi thưa cô. Mời cô xuống xe.
-À, dạ vâng.
-Trông cô không được khỏe lắm, có chuyện gì sao?
-À, không, cháu không sao, chỉ là hơi nhức đầu thôi bác ạ! Chắc từ sáng đến giờ cháu bận quá nên mới như vậy. Bác đừng lo!
-Vậy cô nghỉ ngơi sớm đi!

Hải Đan bước lên phòng, cô vẫn đang nghĩ về những gì mới xảy ra lúc nãy. Là thật hay mơ? Cô có cảm giác nôn nao, khó chịu.

Thiên Bảo đánh tay đắc thắng. Kí xong bản hợp đồng này anh sẽ được thăng chức. Thật vui mừng. Bỗng dưng anh nhớ tới cô gái hồi chiều. Lật lại đống hồ sơ, một tấm hình rơi ra, có lẽ đã được chụp từ rất lâu rồi – anh bất giác mỉm cười.
Thiên Bảo rẽ lối tìm về con đường của mười mấy năm trước, giờ nơi này cỏ đã xanh um. Một ngôi nhà hiện ra – đổ nát, tan hoang là tất cả những gì còn sót lại. Anh ngắm nhìn mọi thứ khá lâu – có cái gì đó đăm chiêu và suy tư trong đôi mắt chàng trai trẻ. Những cơn gió mát lồng lộng thổi, hoa xuyến chi nở rợp hai bên đường, những chiếc lá vàng nhẹ rơi trong gió trên con đường Thiên Bảo ra về – bỗng dưng anh cảm thấy buồn man mác, có cái gì đó anh không định hình được, xoáy sâu, nhức nhối.
Hải Đan tay cầm chồng hồ sơ xếp gọn lên tủ và khóa lại. Đã đến giờ tan ca. Vài người bạn rủ cô đi ăn cơm trưa. Sau khi ăn xong, trên đường về, hình ảnh quán cocktail nhỏ nhắn ở cuối góc đường đưa cô trở về một tuần trước đây. Cô lướt nhìn qua – áo sơ mi trắng – chuông gió – hoa, những hình ảnh ấn tượng về một chàng trai hiện ra – rất cuốn hút với nụ cười tỏa nắng. “Có duyên thì sẽ còn gặp lại” – Cô thầm nghĩ.
Thiên Bảo bận rộn với hàng tá công việc. Giờ anh đang là giám đốc của một công ty tư nhân rất có tiếng ở thành phố này – chỉ đứng sau công ty của gia đình Hải Đan. Kết quả ngày hôm nay của anh là một chặng đường phấn đấu đầy gian nan, mồ hôi và nước mắt. Nếu không có ngày ấy, có lẽ đã không có anh của hôm nay.
Anh lắc đầu cho những hình ảnh trong quá khứ trôi đi, kí ức đau buồn thì không nên khơi gợi lại. Nhưng có một hình ảnh mà anh mãi chẳng quên. Một cô bé tóc rất dài và mượt, trên tay cầm cây kem, miệng không ngừng líu lo như chú chim chích. Dường như mọi thứ xung quanh đều im lặng để nghe giọng nói trong trẻo của cô. – Anh nở một nụ cười.
Nhà Hải Đan rất giàu có. Từ nhỏ cô đã sống trong nhung lụa. Những tháng ngày thời thơ ấu là khoảng thời gian mà cô cảm thấy vui vẻ nhất. Cha cô làm việc ở nước ngoài, rất ít khi về nước. Cuối tuần này ông sẽ về. Tin vui này đến tai Hải Đan trong một chiều lộng gió, những tia nắng như đang nhảy múa ngoài kia. Hải Đan rất vui. Cô nhớ cha rất nhiều. Cuối tuần này cả nhà sẽ cùng nhau ra ngoại ô chơi, cô muốn được như ngày còn bé. Cả gia đình sống vui vẻ bên nhau, không phải lo toan bộn bề. Nghĩ về cuộc sống của mình, cô nhớ tới mẩu chuyện mà cô mới đọc trên mạng mấy ngày trước. Cô bé đó cũng sống trong một gia đình rất giàu. Người <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> cha cũng phải đi công tác thường xuyên, rất ít khi ở nhà, vui buồn gì cô cũng chia sẻ với mẹ. Thiếu vắng tình thương của cha, cô bé cảm thấy buồn. Trong một lần kiểm tra môn văn. Cô giáo ra đề “Hãy viết về ước mơ của em”. Bài văn của cô bé khiến ai đọc vào cũng ngạc nhiên đến sững sờ: “Em mong sao ra đình em phá sản, cả nhà cùng dắt nhau về quê. Sống trên cánh đồng, em chăn trâu thả diều, mẹ cày cấy, cha đi dạy học.” Đọc xong câu chuyện trên, Hải Đan cũng cảm thấy xót xa. Cô cũng muốn mình có một cuộc sống bình thường, cả nhà cùng nhau chung sống những tháng ngày vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng cô vẫn còn may mắn hơn cô bé kia, bởi cha Hải Đan rất yêu thương, quan tâm tới cô, dù bận việc nhưng ông vẫn thường xuyên gọi điện hỏi thăm và gửi những món quà về tặng cô.
N
gày thứ bảy đến nhanh chóng mặt. Hải Đan và mẹ đã chuẩn bị tươm tất mọi thứ để đón cha về. Cha cô gầy và xanh xao hơn hồi trước nhiều. Công việc làm ăn vất vả khiến ông trông đậm vẻ suy tư. Hải Đan đã làm rất nhiều món mà cha thích. Mẹ cô dọn dẹp, trang trí lại căn nhà rộng thênh thang chỉ có hai mẹ con cùng chị giúp việc. Đôi khi về nhà, Hải Đan cảm thấy rất sợ, cô sợ cảm giác trống vắng đến nao lòng. Vì vậy, cô nuôi rất nhiều chim, trồng rất nhiều hoa và cây cảnh để ngôi nhà thêm phần náo nhiệt. Tối hôm đó, cả nhà nói chuyện vui vẻ, cô hỏi thăm tình hình sức khỏe của cha. Cha khen cô ngày càng trưởng thành, xinh đẹp giống mẹ và giỏi giang giống cha. Mẹ cô nhìn hai cha con nói chuyện mà thấy lòng vui khôn xiết. Chồng đi vắng, một mình bà lo lắng, chăm sóc, nuôi nấng Hải Đan. Bà yêu chồng, thương con như bất cứ người phụ nữ làm mẹ nào trên thế gian này. Thêm vào đó, bà còn rất đảm đang, tháo vát. Bà luôn mong gia đình mình mãi như thế này.
Hải Đan ríu rít bên cha như ngày còn nhỏ. Cô tâm sự, kể lể mọi thứ cho cha nghe. Cha cô nói, không bao lâu nữa, cha sẽ không phải đi công tác xa nữa. Ngày nào cũng ở nhà thưởng thức những món ngon mà mẹ con cô nấu. Cô vui quá, vui ơi là vui.
Chủ nhật, bác Bình được nghỉ, vì cha cô đã hứa sẽ lái xe đưa cả nhà ra ngoại ô chơi. Hai mẹ con chuẩn bị rất nhiều thứ. Trên đường đi, cả gia đình cùng trò chuyện sôi nổi. Cô cứ nghĩ mình sẽ mãi sống trong cảm giác hạnh phúc
1 2 3 »

emcỏdại|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

[Athena] Gái Việt Nhìn Mà Phê
Vĩnh Như - Đã xinh lại còn ngoan ngoãn
Ngọn nến không cháy
Yêu em bằng cả trái tim
DV Vũ Thuyên Trang ở nhà nên thả rông luôn
Vũ Như Thùy - Cảm ơn tạo hóa đã ban cho em cặp vếu đẹp
Những chiều gió lạ
Hãy nhìn một em nhỏ
Một người tên là... "ấyyy!"
Tình bạn “xuyên thời gian” của Nobita và Doraemon

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí