JCuiBap.Tk

Vì anh đang đi cùng gió

   404
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
28/01/2016 - 10:11#1
“Em yêu anh!” - tôi ngửa cổ lên trời, hét thật to. Ở trên đó... anh có nghe không?
Tôi thích anh. - Đó là tất cả những gì tôi nghĩ sau ngày đầu ở bệnh viện mới. Một bệnh viện chuyên điều trị ung thư máu cho những bệnh nhân ở giai đoạn cuối. Và tôi, tất nhiên, là một trong số đó.

Chuyện này làm tôi suy sụp rất nhiều. Tôi không nghĩ rằng bệnh của mình nặng đến thế cho tới khi bác sĩ tìm gặp bố mẹ tôi,khuyên họ nên chuyển tôi tới bệnh viện khác hiện đại và phù hợp hơn. Tôi biết, bố mẹ cố ý để tôi ở bệnh viện thường để vơi đi cảm giác sợ hãi và bi quan, nhưng giờ đây thời gian còn lại của tôi thực sự đã sắp hết rồi.

Tôi không dám hỏi mẹ mình có thể sống được bao lâu nữa. Một năm nay, vì chăm sóc và lo lắng cho tôi mà mẹ đã tiều tụy đi rất nhiều. Hơn nữa, trông bà lúc nào cũng như sắp khóc mỗi khi nhìn tôi. Ánh mắt ấy làm tôi đau đớn hơn cả những đợt xạ trị khổ sở. Vì vậy, tôi cố tỏ ra cho mẹ thấy là mình rất vui vẻ và đang khỏe lên từng ngày. Nhưng sự thật hoàn toàn không phải thế.

Một ngày, trong lúc đi dạo, tôi tình cờ nghe 2 y tá trò chuyện với nhau và biết rằng những người được chuyển đến đây chỉ có thể sống lâu nhất là 5 tháng nữa. Chưa khi nào tôi cảm giác cuộc sống của mình mong manh đến thế. Chỉ 5 tháng nữa, mà có thể là một vài ngày nữa, tôi sẽ không còn được nhìn thấy ánh nắng mặt trời, không còn được nghe tiếng chim kêu ríu rít và gặp gỡ những người mình yêu thương. Việc phải đi một mình tới nơi tối tăm và xa lạ làm tôi sợ hãi. Không còn giữ nổi bình tĩnh nữa, tôi ngồi thụp xuống đất, nép sát mình vào tường và bắt đầu khóc. Có lẽ tôi sẽ không dừng lại được nếu a không có mặt ở đó, chìa ra trước mặt tôi 1 chiếc kẹo bạc hà. Hơi bất ngờ, tôi ngẩng đầu lên. Sau đó, tôi bắt gặp ánh mắt ấm áp nhất mình từng thấy trong đời. Anh ấy hơi chùn gối xuống để đưa kẹo cho tôi nhưng trông vẫn rất cao lớn, và không biết có phải do ánh nắng từ phía sau hắt lại hay không mà nụ cười của anh rạng rỡ lạ thường. Nói thật, tôi đã thích anh từ cái nhìn đầu tiên. Thứ tình cảm lạ lùng ấy xuất hiện làm tôi bỗng quên mất là mình đang rất buồn, quên luôn cả việc giơ tay ra nhận lấy chiếc kẹo. Việc duy nhất tôi làm lúc ấy là mở to đôi mắt ngấn nước, nhìn anh chăm chú. Khoảng 1 phút sau, có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng của tôi, anh lại cười và lấy tay ra hiệu gì đó. Cho tới lúc này, tôi mới biết là anh không nói được. Tôi lấy tay quệt ngang nước mắt, đón lấy chiếc kẹo bạc hà từ tay anh và bối rối không biết nên cảm ơn như thế nào. Có vẻ như hiểu được những gì tôi đang nghĩ, anh kéo tôi dậy và dắt tôi đi. Băng qua 2 dãy nhà điều trị, chúng tôi tới sân sau của bệnh viện, nơi cỏ mọc xanh mướt và không gian phảng phất mùi thơm êm dịu. Rồi anh chỉ cho tôi thấy một tấm bảng trắng đặt trên hành lang dãy nhà gần đó. Anh cười lém lỉnh, chạy đi và quay trở lại cùng với tấm bảng và cây bút. Sau đó, anh ngồi xuống cạnh tôi và bắt đầu viết.

“Em mới đến đây hôm nay phải không?”

“Tại sao anh biết?”

“Vì anh đã ở đây lâu hơn em và anh biết tất cả mọi người mà ^^ Em tên gì vậy?”

“Em là Du, 17 tuổi. Còn anh?”

“Anh là Minh, hơn em 2tuổi.”

“Anh ở đây bao lâu rồi?”

“Gần 2 tháng. Thật ra, khi mới đến đây, anh cũng giống như em...”

Tôi bỗng không biết phải nói gì nữa. Anh lại giành lấy tấm bảng, vẽ một cái mặt cười với đôi mắt hình trái tim thật lớn.

“Chúng ta làm bạn nhé, rồi em sẽ sớm vui lên thôi!”

“Bây giờ em đã vui lên một chút rồi đấy!” – tôi đưa trả lại cái bảng cho anh, mỉm cười rồi đứng lên chạy về phòng. Nếu không thấy tôi, mẹ chắc sẽ lo lắm...

Cả buổi tối tôi sốt ruột chờ đợi. À, tôi quên chưa kể rằng những gì tôi viết lên bảng trước lúc chia tay không chỉ có thế. Còn có thêm 3 chữ số nữa. Đó là số phòng của tôi – 324. Tôi đã rất hi vọng anh sẽ tới tìm mình. Từ khi phải <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> nghỉ học để vào viện tới nay,tôi gần như không có bạn bè.

8h. Chưa thấy anh đến, tôi bắt đầu sốt ruột và tự trách mình để không hỏi xem anh ở phòng bao nhiêu.

9h. Tôi tắt ngấm hi vọng nhưng vẫn cố an ủi mình rằng có lẽ hôm nay anh bận, ngày mai chắc chắn anh sẽ tới. Tôi bước ra hiên hóng gió và cùng lúc ấy, nhìn thấy dáng người cao lớn quen thuộc của anh. Vẫn nụ cười ấy, anh đang cùng chơi đùa với lũ trẻ nhỏ dưới sân bệnh viện. Bất giác tôi bật cười, nghĩ giá mà mình cũng có thể luôn vui vẻ giống như anh.

“Cậu ấy rất tốt bụng và đáng yêu phải không?” – một phụ nữ trẻ bỗng bước đến bên cạnh tôi.

“Dạ! Có vẻ mọi người đều rất yêu quí anh ấy!” – tôi quay ra đáp lời,thực ra tôi đã sớm biết điều đó rồi.

“Tất nhiên, có cậu ấy bệnh viện này vui hẳn lên!”

Nhận ra người phụ nữ đó không mặc đồng phục bệnh nhân,tôi hỏi: “Cô là...?”

“À,cô là mẹ của Nhi, con bé tóc ngắn đang chơi dưới sân ấy. Cô đưa em vào đây được nửa tháng rồi, ở ngay phòng bên thôi. Lúc đầu, phải uống nhiều thuốc và tiêm hóa chất, nó cứ khóc suốt và hỏi cô: "Con sẽ chết phải không mẹ?”. Cô không dám trả lời nó, chỉ biết ôm con, nuốt nước mắt vào lòng thôi. Nhưng từ khi con bé gặp Minh, nó vui lên hẳn, không còn hỏi cô chuyện kia nữa. Minh tuy không nói được nhưng lại là chỗ dựa cho rất nhiều người ở đây.” Cô ấy lấy khăn chấm lên khóe mắt. Tôi chợt nhận ra là mình cũng đã khóc từ bao giờ... Có lẽ, mẹ tôi, giống như cô ấy, cũng đau lòng lắm...

Trở về phòng và không sao ngủ được, tôi cứ nghĩ mãi về anh – một người luôn biết cách làm cho người khác mỉm cười. Tôi tự hỏi, điều gì đã giúp anh mạnh mẽ đến thế... Hôm ấy là rằm và trăng rất sáng. Gió đưa qua khung của mùi hương thảo mộc dễ chịu, khác hẳn với mùi thuốc khử trùng luôn ám ảnh tôi. Thấy mẹ đã ngủ say, tôi khẽ đẩy cửa ra ngoài hít thở bầu không khí trong lành ấy.

Khu điều dưỡng tôi ở có 10 phòng mỗi tầng. Vì thế nên phòng đầu và phòng cuối cách nhau cũng không xa lắm. Lúc ấy, tôi chợt nhìn thấy 1 bóng đen phía đầu hành lang bên kia. Nếu là thường ngày, có lẽ tôi đã hét lên vì sợ. Nhưng rồi, không hiểu vì lí do gì tôi từ từ tiến đến phía đó. Bóng đen đang ngồi trên lan can, một chân vắt lên trên, chân kia buông thõng xuống đất. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Như thế thì không phải là trộm rồi. Và lại gần hơn chút nữa, tôi đã có thể khẳng định đây là một bóng đen không hề đáng sợ. Nếu không muốn nói là đáng yêu. Bởi vì đó là Minh. Không thể phủ nhận rằng tôi đã vô cùng sung sướng khi phát hiện ra anh. Thậm chí nếu không kịp nhận ra giờ đã là nửa đêm, có lẽ tôi đã hét lên. Nhưng dù sao thì tôi cũng không còn tâm trí để làm việc đó nữa. Mắt tôi bị dính chặt vào gương mặt anh, còn đôi tai thì bị tiếng nhạc của anh hút hồn mất rồi. Minh thổi harmonica rất hay, tiếng kèn không hề buồn nhưng lại vô cùng êm dịu. Tới nỗi tôi tưởng như mình đang đứng giữa mùa xuân, trong bộ váy rực rỡ và khiêu vũ mê say. Và, tới nỗi, tôi tưởng như trái tim mình bị anh ôm trọn mất rồi...

Cuối cùng,anh quay ra và điều đáng ngạc nhiên là anh không hề ngạc nhiên khi trông thấy tôi, mắt-tròn-xoe nhìn anh lần thứ 2 trong ngày. Anh cúi xuống nhặt chậu hoa nhỏ sát mép tường và đưa nó cho tôi. Hoa hướng dương. Chỉ 1 bông duy nhất, mảnh khảnh nhưng tràn đầy sức sống. Có 1 mảnh giấy nhỏ kẹp ở đó.

“Món quà chào mừng em tới đây. Anh đã tin là hôm nay sẽ gặp em lần nữa.”

Tôi không thể ngăn mình nở 1 nụ cười. Vì không có giấy bút nên có lẽ hơi khó để trò chuyện với anh. Nhưng ít nhất,tôi có thể nói để anh nghe.

“Bản nhạc vừa rồi hay lắm!” - tôi nói trong khi vẫn đang mải mê ngắm nhìn anh.

Anh cười và lắc lắc chiếc kèn, ý như muốn hỏi tôi muốn nghe nữa không.

“Em sẽ rất vui nếu được nghe lại bản vừa rồi!” - tôi nói với anh.

Và anh đưa kèn lên môi, cùng lúc đó không gian như ngưng đọng trên những nốt <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> nhạc của anh. Tôi ôm chậu hoa thật chặt,khẽ nhắm mắt mơ màng. Nếu như cuộc sống cứ nhẹ nhàng như bây giờ, có lẽ tôi sẽ không lo sợ về cái chết nữa... Anh tiễn tôi về đến cửa phòng rồi mới quay lại phòng mình. Trước khi anh quay đi, tôi chợt nhớ ra...

“À, anh nói cho em biết đi, anh đã làm gì mà khiến cô bé cạnh phòng em vui lên nhiều thế?” - tôi kéo anh lại.

Anh không đáp mà vẫy tay chào tôi. Dù hơi tiếc nuối nhưng tôi nghĩ, chuyện đó để mai hỏi cũng được. Dù gì, những niềm vui anh mang lại cho tôi đã là quá đủ cho hôm nay...

Sáng, khi tôi mở mắt thì thấy mẹ đang pha sữa.

“Đêm qua con ngủ ngon chứ?” - mẹ đặt cốc sữa xuống bàn.

“Vâng ạ!” - tôi tươi tắn.

Mẹ có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi không còn ủ rũ. Bà lấy ra 1 tờ giấy màu xanh dương từ ngăn kéo đưa cho tôi.

“Gì vậy mẹ?” - tôi ngạc nhiên.

“Một cậu bé rất dễ thương đến đây từ sớm và nhờ mẹ chuyển nó cho con!” - bà nhìn tôi trìu mến rồi ra ngoài. Chẳng hiểu sao tôi bỗng đỏ mặt dù mẹ không hề hỏi gì về Minh. Tôi gần như không thể đợi được và ngay lập tức mở bức thư ra. “Cô bé,chúc em 1 ngày tốt lành! Hãy làm quen với Nhi phòng kế bên nhé, con nhỏ dễ thương sẽ làm em cười nhiều đấy. Còn nữa, con bé sẽ cho em câu trả lời hôm qua anh bỏ dở.”

Dù hơi khó hiểu bởi những gì anh viết,nhưng riêng chuyện nhận được thư của anh đã làm tôi phấn chấn lắm rồi. Tôi vội vàng đánh răng rửa mặt,chải tóc, quên luôn cả việc ăn sáng mà hấp tấp chạy sang phòng bên. Không phải tôi định làm theo tất cả những gì anh nói đâu, tôi chỉ tò mò muốn biết đáp án câu hỏi của mình thôi. Mà thật ra thì cũng không hẳn là thế. Ôi, phải thừa nhận là tôi đã bị anh điều khiển thật rồi.

Tôi vừa sang đến cửa phòng 323 thì gặp mẹ Nhi - người phụ nữ tôi nói chuyện hôm qua.

“Chào cô ạ! Cháu sang thăm bé Nhi!” - tôi mở lời. Sau lần gặp gỡ trước tôi rất có cảm tình với cô ấy.

“Cô tên là Vân.” - Cô ấy cười với tôi: “Con bé sẽ rất vui nếu biết cháu muốn làm bạn với nó đấy!”

“Dạ, còn cháu là Du. Nhi đâu rồi hả cô, cháu nóng lòng muốn gặp em quá!”

Cô Vân chỉ tay vào bên trong, nói nhẹ nhàng: “Nó đang ngủ, chắc cũng sắp dậy rồi. Cháu đến đúng lúc quá, giờ cô phải đi gặp bác sĩ một lát. Cháu trông chừng em giúp cô nhé?”

“Dạ, cô cứ yên tâm!”

Cô Vân đi rồi, tôi ngồi xuống ghế lặng yên ngắm nhìn Nhi
1 2 3 »

anhđangđicùnggió|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Rosi sexy đầy cám dỗ part 6
không phải cái gì cũng dạng vừa vừa đau. m-tp
PSD ảnh bìa Facebook Text 3D cực đẹp
Đời đời kiếp kiếp
Chuyện tình chuồn chuồn
Lâu Lâu Post Gái Việt
Code Lấy Ảnh Đầu Tiên Trong Bài Viết Làm Ảnh Thumbnail Cho JohnCMS
Tay phải nắm lấy tay trái, giữ tình đơn phương
Đàn ghita của thần Cupid
Chiếc đồng hồ hoàn hảo

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí