JCuiBap.Tk

Tình yêu chưa nói

   379
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
26/01/2016 - 21:37#1
Nhìn em, tôi thấy lòng tự nhiên nhẹ tênh, cảm xúc không gọi được thành tên, nhưng bản thân nó đã mặc định một niềm yêu thương trọn vẹn. Sáng ngày mai, tôi biết, một cái gì đó trong tôi sẽ bắt đầu.

Con đường chỗ hẻm nhà tôi đi ra chiều xuống mát rượi, những cây bằng lăng bên đường rụng xác hoa xuống đầy vỉa hè, nhiều lúc cũng giờ này đi ra quán, tôi không thấy đẹp, hôm nay tự dưng thấy lòng cũng tím theo đường.

Quán bánh tôi làm thêm có tên là KYM-WY, chủ là một chị sinh viên năm cuối ngành du lịch, chỉ thường vắng quán, hầu như các buổi chiều tối, chị học khóa gì đó chuyên ngành phải ở lại trường. Trong thành phố này một quán bánh rộng đâu chừng 20 mét vuông, năm lọt vào con đường đầy bằng lăng thì doanh thu cũng chỉ để duy trì quán. Chị chủ bảo: “Chị mở quán vì mơ ước từ nhỏ.”

Còn tôi, tôi làm chỉ để giết thời gian, ngành văn tôi học khá rỗi. Quán ít khách, nhưng đa phần là người lạ, ai đến một lần ít khi ghé lại lần thứ hai. Nói như vậy không phải quán chất lượng kém mà người dân ở đây chưa có thói quen ăn vặt những thứ xa xỉ như thế này. Một cái bánh kem bằng lòng bàn tay với ba tầng màu đã có giá 50k, hay cái Ballye hương dâu thôi đã là 70k,… mọi nguyên liệu được nhập khẩu trực tiếp ở phương Tây, do một số công ty mà chị chủ quen được trên mạng.

Việc làm bánh là của tất cả nhân viên, nhưng thời gian gần đây quán vắng quá nên chị đã làm hết vào ca sáng, đến khi tôi lãnh ca chiều thì công việc của tôi chỉ là trông quán, nếu có khách thì trò chuyện, tán gẫu hoặc dùng trà cùng khách.

Tôi đẩy cửa kính đi vào, chị Nguyên đang ngồi ở bàn 1 đọc cuốn sách gì đó mà giấy đã ngã màu. Quán vắng không một người khách, tôi đi vào phòng làm bánh, chế một ly trà và mở cặp lấy cuốn Cô đơn vào đời của Dịch Phấn Hàn tiến lại chỗ chị Nguyên. Hình như bấy giờ chị mới biết là tôi vào, chị khẽ giật mình:

- Ủa, em đến lúc nào vậy Tâm?

- Em vào phòng, chế ly trà ra đây mà chị không biết. – Tôi cười – Trông quán mà thế này thì thôi chứ làm cái gì…

- Ban-Zắc viết hay quá em – Hai tay chị nâng cuốn sách cũ ngước mặt lên nhìn tôi cười hiền, rồi cúi đầu đọc tiếp.

Tôi nhớ BanZắc là nhà văn Pháp khoảng thế kỉ XIX, nổi tiếng với “ Lão Gô-ri-ô”.

- Quán chiều nay có khách không chị?

- Em không thấy sao…ít lắm – Chị Nguyên mắt vẫn dán vào cuốn sách trả lời tôi.

Chị Nguyên cũng là nhân viên như tôi, chị làm ca chiều, tôi làm ca tối, chị chỉ hơn tôi 1 tuổi, cũng học khoa văn với tôi nhưng chị học nghành văn hóa. Bình thường khi thấy tôi vào quán là chị về, nhưng hôm nay chị vẫn nán lại, chắc là vì cuốn sách.

Quán chiều lại, được nắng rọi vào qua lớp của gương, cách với mọi âm thanh ngoài kia tấm kính, bên trong im lặng, tịch mịnh. Tôi thắc mắc sao chị Nguyên không mở một đĩa nào đấy của Taylor Swif, định hỏi chị nhưng lại thôi. Tôi đi lại quầy, nhấn nút “Play” trong máy, vì tôi biết nhạc của Taylor đã có sẵn trong ấy rồi, bài đầu tiên, Love Story với giai điệu đồng quê vang lên phá tan sự im lặng của căn phòng và cái buồn của nắng chiều.
Ở bên ngoài, một cô gái đẩy cửa đi vào.

Nắng rọi ngược làm tôi hơi chói. Là “cô Baley Kiwi”. Chiều nào cũng vậy, khoảng giờ này là cô gái với mái tóc nâu xoăn, mặc một cái sơ mi rộng buột lai áo ở đai quần đùi jean, chân mang giày như các vũ nữ bale ghé vào quán mua một cái Baley Kiwi rồi lặng lẽ đẩy cửa đi ra, nhẹ nhàng như khi cô đến. Cứ thế, đều đặn, từ ngày này qua ngày khác.

- Anh ơi, lấy em cái này – Cô gái chỉ tay vào cái bánh trong tủ kính, không cần biết tôi có nghe hay không, cúi đầu vớ tay lấy túi xách đang đeo trên vai tìm cái boss thanh toán tiền.

Gương mặt cô cúi xuống đúng vào chỗ một vệt nắng nhỏ của chiều rọi vào, bây giời tôi mới để ý, mọi lần tôi đều nhìn thoáng qua cô ấy bởi cách ăn mặt “style”, nhưng lần này, khi nhìn kỹ vào khuôn mặt đang bị nắng chiếu ấy, sóng <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> mũi cao như chẽ giữa đôi mắt sáng ngời đang ánh lên bởi nắng, đôi môi hồng tự nhiên mỏng dính khẽ bặm lại, nhẹ nhàng. Cô ấy ngước mặt lên, mắt tôi chạm vào mắt cô ấy, tôi hơi choáng, tim loạn nhịp. Thấy tôi lúng túng bởi đôi mắt ấy, cô mỉm cười, một cái răng khểnh lộ ra, cười nhẹ thôi mà tự nhiên tôi thấy ngực mình khó chịu khủng khiếp. Tôi giật mình nhìn ra ngoài đường.

- Anh bị sao thế ạ? – Cô ấy đã hết cười, nhướn đôi mài hỏi tôi.

- À, không có gì,… mình xin lỗi, bạn lấy loại như hôm trước phải không? – Tôi gãy đầu rồi chợt nhận ra mình đang là người bán bánh.

- Dạ, cái màu đen có vài hạt kiwi trong nhân ấy ạ. Nhưng anh ơi,…- Rồi cô gái nhíu đôi lông mài lại – Em chỉ có 50k, anh cho em nợ lại 20k được không? Mai em sẽ gửi ạ…

Tôi bật cười:

- Tưởng gì… mà lỡ mai bạn không đến thì sao, lương của mình một ngày chỉ có 20k thôi đấy – Rồi tôi làm mặt nghiêm trọng.
- …
- Mình giỡn thôi, bạn là khách quen mà. – Tôi thấy lông mài cô ấy giãn ra lại, mỉm cười sung sướng.

Tôi cúi xuống đẩy tấm kính qua một bên, nhẹ nhàng lấy chiếc bánh. Cô gái đón chiếc bánh mười lần như một, tôi thấy lúc nào cầm chiếc bánh, mắt cô ấy cũng mường tượng ra một điều gì đó rồi khẽ cười hạnh phúc, tôi không hiểu điều đó là gì nhưng rất tò mò.

- Cảm ơn anh ạ. – Thanh toán xong hóa đơn, cô ấy xoay người xách cái bánh đẩy cửa đi ra. Còn tôi, móc trong túi ra 20k bỏ vào máy tính tiền, mắt vẫn nhìn cô ấy, hồn nhiên đi trong nắng chiều. Cô ấy đẹp thật, tựa như hồn tôi đã đi theo những bước chân hồn nhiên ấy.

- Tâm ghê nha! Dám bỏ tiền túi ra cho khách nợ luôn – Chị Nguyên đang ngồi ở bàn số 1 nói lớn ra chọc quê tôi.

- Trời ơi! Bình thường mà chị, người ta quên mang chứ bộ.

- Ừh, quên mang… say nắng người ta rồi đúng không? – Chị đứng dậy đi đến chổ quầy, tay cầm cuốn sách đã gấp lại.

- Chị này, nói gì linh tinh. – Tôi cúi xuống lấy sổ ra kiểm tra lại doanh thu của ca chiều rồi kéo hộp tủ lấy máy tính.

- Ừ thì linh tinh… không qua mắt chị đâu em à…- Chị cười, vớ tay ngắt nhẹ vào tay tôi một cái – Thôi chị về, trông quán nhé. - Chị Nguyên lấy túi xách bên máy tính tiền quay lưng ra về.

Quán bây giờ vắng. Tôi ngã người trong cái ghế êm to, ngớp một ngụm trà đọc tiếp cuốn sách mang theo đã để trên bàn nãy giờ.

Nhưng được một chạp thì tôi bỏ cuốn sách xuống. Khó mà tập trung được khi tay và mắt thì đọc sách nhưng đầu óc thì nghĩ mãi về đôi mắt ban chiều. Làm sao không nghĩ về nó cho được khi lúc mà ta nhìn vào nó, ta không chỉ thấy gương mặt của ta mà còn thấy cả những chuỗi ngày hạnh phúc sắp được ném. Tự dưng mường tượng như vậy thôi nhưng cũng đủ cảm nhận thấy cái gì đấy gợn dậy trong lòng.

Tối về, tôi không nghĩ mình nhớ về một người nhiều như vậy. Rồi bỗng dưng nhớ đến cái nụ cười hạnh phúc khi đón nhận chiếc bánh trên tay. Tôi thấy mình hơi chệnh choạng. Hơi thôi, nhưng rồi lại bình thường với ý nghĩ cô ấy mua cái bánh hộ cho một người nào đấy.

Tôi quên bẵng đi việc phải làm bài tập về môn văn học nước ngoài và kết quả là sáng ra, lên giảng đường tôi phải ôm cặp ra thảm cỏ ngồi chờ môn triết tiếp theo. Tự nhiên tôi lại nghĩ đến cô ấy, chiều nay tôi sẽ gặp lại cô, và không để cho cô rời quán ngay sau khi mua bánh, tôi sẽ mời cô nán lại một chút và dùng trà với tôi. Nhưng rồi cũng không biết nói gì, cả hai cứ im lặng, mặc kệ nắng cứ đùa giỡn trên đôi mắt sáng của cô… Nghĩ đến đó thôi cũng thấy sướng lắm rồi!

Lần đầu tiên kể từ khi tôi bắt đầu làm cho KYM-WY, tôi biết “sửa soạn” trước gương. Tôi đến quán sớm hơn bình thường, chị Nguyên đang tỉa tót móng tay ngạc nhiên hỏi tôi sao đến sớm thế, tôi chỉ cười nhẹ. Quán có khách, hai bàn, một nhóm học sinh nữ mặc váy xanh trên gối, tôi đoán là học sinh của Phan Bội Châu mà không cần nhìn phù hiệu của chúng, bàn còn lại có một <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> cặp nam nữ. Quán có khách tưởng như sẽ rộn rã nhưng khi kết hợp You Be Long With Me thì tự nhiên cũng thấy lặng. Lạ thật, giống như quán này bị thần “Im lặng” ám rồi vậy. Tôi lại chỗ quầy với chị Nguyên:

- Bữa nay khá chị nhỉ - Rồi mỉm cười nhìn xung quanh một lần nữa.

- Từ trưa đến giờ có 2 bàn đó đấy cậu! – Chị vẫn săm soi bàn tay, dường như sự vắng vẻ, chán chườn của một không gian nào đấy quen thuộc khiến cho những nhân vật nằm trong không gian ấy nhác muốn nói chuyện với nhau, như tôi với chị Nguyên là một điển hình.

Tôi lật cuốn doanh thu ra, đúng vậy thật, buôn bán thế này mà cuối tháng nhận lương thì cũng ngại chết. Tôi gấp cuốn sổ, vào phòng bánh chế một ly trà gừng rồi đến bàn số 1 ngồi. Sỡ dĩ tôi thích ngồi bàn này là vì từ đây có thể trông ra được một góc dài của con đường, hai hàng cây hai bên phủ bóng và người người đi lại trên con đường ấy, thỉnh thoảng có vài cặp tình nhân tay trong tay dạo bước trên vỉa hè, tình lắm!

Lòng tôi cụp xuống, tự nhiên nghĩ đến “cô Baley-Kiwi”, chút nữa cô ấy sẽ đến, nhẹ nhành trên đôi giày balê trắng và ra về với nụ cười hạnh phúc khi cầm cái bánh trên tay. Tự dưng tôi lại mỉm cười. Suy nghĩ ấy bị cắt ngang bởi tiếng còi xe lớn vừa mới đi qua, nghe mà inh ỏi. Tôi khẽ thở dài đưa tay ngớp một ngụm trà, 17h30 rồi.

- Sao chị Nguyên chưa về vậy? bộ bữa nay rảnh lắm hả? – Tôi nhìn sang chị.

- Bây giờ về cũng tắm rửa, ăn cơm rồi ngủ, ngày nào cũng thế, chán quá Tâm ơi. – Rồi chị phịu mặt ra, nhíu đôi mài lại.

Tôi bật cười:

- Không lẽ chị thi hết rồi à? Em còn 2 môn lận, mà một môn làm tiểu luận rồi.

- Chị thi xong cả rồi, thế mới chán đấy nhóc!

- Giỏi há! Hơn tui có tuổi mà xưng nhóc! – Tôi ghét nhất ai gọi tôi là “nhóc”, ít ra thì cũng từ khi ra lên đại học đến giờ.

Chị Nguyên cười trừ:

- Bữa nay chị đoán là cô bé ấy không đến đâu.

Làm như chị biết tôi đang nghĩ gì không bằng:

- Sao chị nói thế? – Nhưng dù gì tôi cũng trố mắt.

- Thì đang nợ em 20k kìa – Rồi chị che miệng cười lớn.

- Chị thì nghĩ xấu cho người khác mà thôi – Tôi biết là
1 2 »

Tìnhyêuchưanói|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Cơn mưa mùa hạ năm ấy…
3 ca sĩ 9X Nhật Bản đẹp sexy khi làm người mẫu nội y
Người đẹp khóc
Không có con gái yếu đuối, chỉ là chưa mạnh mẽ thôi!
Vẻ đẹp của "búp bê sứ Việt" khiến dân mạng thổn thức-- Gấu của em đây các pác .. :v
Câu chuyện rơi nước mắt về mẹ của tiến sĩ toán học Harvard
Điều ngọt ngào nhất của Mùa Thu
Nếu có kiếp sau, nhất định em sẽ lấy anh
Đặt gạch cho tình yêu
Tee Sociu - Hotgirl LMHT

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí