JCuiBap.Tk

TÌNH YÊU… là chút gì đó…

   679
Tình yêu là gì ? [BOT] Siêu Nhân Leech (FMod)
500 0
28/12/2015 - 11:47#1
Cả lớp đứng lên khi Thành lọc cọc chống nạng đi vào. Anh tươi tỉnh vẫy tay ra hiệu cho học sinh ngồi xuống. Cẩn thận xếp đôi nạng ra bên mép bàn, ngồi xuống ghế anh tự giới thiệu.
- Tôi là Thành, người sẽ phụ trách lớp các em cho đến khi các em đi thi. Bây giờ chúng ta làm quen với nhau đã nhé. Nào mời em ngồi bàn đầu. Em hãy tự giới thiệu về mình .
Từ trên bục cao nhìn xuống, thành thấy bọn học sinh bắt đầu xì xầm với nhau. Anh biết chúng đang nhìn anh với cặp mắt thất vọng. Cũng đúng thôi! Với đôi nạng, hình ảnh người thầy đã giảm đi một nửa sự thuyết phục. Cậu bé ngồi bàn đầu đứng dậy.
- Thưa thầy! Em là Dũng học sinh lớp mười hai chuyên toán tin trường chuyên Lê hồng Phong ở Nam định ạ.
Cứ thế lần lượt bảy cô, cậu học sinh đứng lên tự giới thiệu về mình. Đến cô bé cuối cùng , người thứ tám đứng dậy, mặt Thành bỗng tái nhợt như người bị trúng gió. Anh buột mồm thốt lên .
- Diệu Anh!
Cô bé tròn mắt ngạc nhiên
- Thưa thầy! Thầy biết mẹ em ạ?
Thành lúng túng một thoáng nhưng rất nhanh anh lấy lại được sự điềm tĩnh
- À không! Thầy nhầm. Nào em nói đi
Thưa thầy em là Quỳnh Anh học lớp mười một trường Am của Hà nội
- Cám ơn em. Em ngồi xuống đi—Thành nhìn cả lớp một lượt. Tám khuôn mặt thơ trẻ đang chăm chú nhìn anh. Anh biết, muốn thành công, anh phải lấy được lòng tin nơi bọn trẻ và phải làm cho bọn trẻ tin ở chính bản thân chúng—Các em là những học sinh giỏi nhất đã vượt qua hàng nghìn học sinh khác để tập trung ở đây chuẩn bị cho cuộc thi quốc tế về tin học. Bây giờ chúng ta phải vượt một cửa ải nữa đó là phải vượt qua hàng triệu học sinh trên toàn thế giới để giành lấy vinh quang cho đất nước mình. Tôi sẽ giúp các em vượt qua cửa ải này,-Thành dừng lại một chút quan sát những thay đổi trên gương mặt bọn trẻ. Anh thấy chúng nhìn nhau với ánh mắt nghi hoặc. “Chưa thuyết phục lắm” Anh thầm nghĩ. Anh quyết định thay đổi chiến thuật—Bây giờ tôi xin tự giới thiệu về mình. Tôi là Trần T hành, tiến sĩ toán tin.—Anh nghe thấy một tiếng “ồ” nhỏ phát ra từ phía bọn trẻ–Tôi lấy bằng tiến sĩ tại đại học Harvard Hoa kì và được mời làm giáo sư giảng dạy tại đấy nhưng tôi đã từ chối và về đây để dạy các em
Anh lại nghe thấy một tiêng “Ồ” nữa của bọn trẻ. Ánh mắt của bọn chúng nhìn anh sáng rực, đầy ngưỡng mộ. Anh biết mình đã thắng trong hiệp một. Anh cầm lấy viên phấn, vịn bàn đứng lên, nhảy lò cò một bước đến bên bảng.
- Bây giờ chúng ta sẽ học bài đầu tiên “Ma trận”
Đến cuối buổi chiều, khi tiếng chuông hết giờ vang lên, anh để cho học sinh về hết còn mình ngồi lại nhìn qua cửa sổ ra phía cổng trường. Giờ này sinh viên chưa tan lớp, chỉ có tám học sinh luyện thi của bộ ở cổng trường. Cô bé Quỳnh Anh đứng ngóng về phía cuối phố chắc đang đợi mẹ đến đón. Một chiếc xe máy xịch đến. Con tim Thành bỗng loạn đi một nhịp. Anh thấy cô bé đang láu táu kể điều gì đấy cho mẹ. Thành nhìn theo cho đến khi cái dáng hình thân quen khuất hẳn. Anh thở dài, nặng nề đứng dậy trở về nhà.
*
* *
Cả nhà ngồi quanh mâm cơm. Bữa cơm tối thật vui vẻ và đầm ấm. Đang ăn, đột nhiên nhớ ra, Thành bảo với bố
-Bố này, con gái của Diệu Anh đang học ở lớp của con đấy.
Nghe cái tên “Diệu Anh” mặt mẹ Thành cau lại. Bà dằn mạnh bát cơm
- Con còn nhắc cái tên con người bạc bẽo ấy làm gì?
Hai bố con nhìn nhau. Bố Thành hơi lắc đầu.
- Thôi mà mẹ.—Thành năn nỉ – Có phải lỗi tại cô ấy đâu. Tại mình đấy chứ.
-Tại mình?Đồ vô ơn
Mắt bà quắc lên. Bữa cơm đang vui vẻ bỗng trở thành tẻ ngắt. Miếng cơm bã ra trong miệng. Thành buông bát đũa lẳng lặng đi về phòng mình. Trước khi cánh cửa khép lại , anh còn nghe thấy tiếng bố bảo với mẹ
-Bà lại làm cho nó buồn rồi.
-Tôi nói nó vô ơn không đúng sao? Tiếng bà cự lại chồng—Không có con trai mình thì liệu nó có còn sống để có chồng với con không?
Thành ngồi xuống ghế. Không hề có chủ ý, tay anh cầm lên khung ảnh vẫn đang để trên bàn đăm đăm nhìn cô gái trong ảnh, một cảm giác buồn buồn nhè nhẹ dâng lên tràn ngập trong hồn. Thời gian đã quá lâu, nỗi đau không còn là một nỗi đau cào xé nhưng thời gian tuy dài thế nhưng vẫn chưa đủ làm lành hẳn vết thương lòng. Vết thương đã kín miệng nhưng chưa kéo da non thỉnh thoảng nó vẫn rỉ chút nước vàng âm ỉ. Con người lạ thế. Tình yêu lạ thế. Có đôi khi một chút buồn mênh mang lại làm ta thêm yêu quý cuộc đời. Cái ngày xưa của mười mấy năm về trước chợt ùa về.
Đấy là một mùa hè của năm cuối đại học,Thành phải vào bệnh viện để chăm sóc mẹ đang nằm ở phòng cấp cứu. Anh ngồi đầu giường cầm cái quạt nan phe phẩy quạt cho mẹ mắt thì lơ đãng nhìn ra ngoài hành lang bênh viện. Anh thấy một chiếc băng ca đang được đẩy dọc theo hành lang về phía phòng mổ. Đi theo sau băng ca là một bà cụ đầu tóc rối bù, ánh mắt thất thần. Cửa phòng mổ đóng lại, bà lão ngồi trên chiếc ghế ngoài hành lang chờ đợi mà khóc rưng rức. Lòng cảm thấy bất nhẫn, Thành chống nạng đi đến chỗ bà cụ định an ủi bà mấy câu. Anh chưa kịp nói gì thì cửa phòng mổ mở ra. Bà lão chạy bổ về phía cánh cửa. Cô y tá phòng mổ bước ra nói với bà cụ
-Bà về huy động người nhà đến bệnh viên ngay. Nhóm máu của cháu bà là loại Rh âm, một nhóm máu cực hiếm.Bệnh viện không có loại máu này. Mà cần nhiều đấy
Bà lão gần như khụy xuống, mếu máo sau khi nghe cô y tá nói
-Giời ơi! Tôi biết làm sao bây giờ? Bố mẹ nó thì đi công tác xa. Mà họ hàng chúng tôi có ai ở Hà nội đâu
-Rh âm hả chị?
Thành hỏi lại cô ytá. Cô gái nhìn anh.
-Anh Rh âm à? Thế nhóm máu gì?
-O
-Thế thì tốt quá rồi.
Cô ytá reo lên rồi quay sang bà lão
-Chắc anh đây muốn bán máu. Cụ bàn với anh ấy về giá cả đi để cho chúng tôi còn lấy máu. Mà nhiều đấy
Tai thành đỏ bừng. Anh nhìn cô ytá lắc đầu.
-Bán chác gì hả chị. Tôi thấy người gặp nạn thì cứu giúp thôi.
-Hiến máu nhân đạo?
Cô ytá trợn tròn mắt nhìn Thành rồi đưa mắt nhìn xuống chiếc chân bị tật nguyền của anh và đôi nạng. Bà cụ túm chặt lấy tay anh van vỉ
-Cháu ơi cháu giúp bà với. Trời phật sẽ phù hộ cháu
Mười lăm phút sau, người ta đẩy anh ra bằng một chiếc băng ca. Anh đã phải cho gần hai đơn vị máu mới có thể cứu sống được cô bé. Nhìn mặt Thành tái nhợt nằm bất động trên chiếc băng ca, bà cụ nắm chặt lấy tay anh nước mắt trào ra vì cảm động.
-Cháu ơi ! Nếu cháu bà mà được cứu sống, nhất định bà sẽ gả nó cho cháu để đền cái ơn này.
Môi thành nở một nụ cười nhợt nhạt
-Bà ơi ! Bà đừng nói như thế. Ai người ta lấy cháu hả bà.
Nói rồi anh buồn bã nhìn xuống cái chân tật nguyền của mình.
Thành phải nằm ở nhà mất hai hôm. Hôm thứ ba anh đến bệnh viện thì đã thấy cô gái được chuyển xuống nằm ở chiếc giường ngay cạnh giường mẹ mình. Không hiểu do định mệnh hay như bà của cô gái đã nói “Trời phật sẽ phù hộ cho cháu”. Thấy Thành bà cụ cuống quýt giắt anh đến bên giường của cô cháu gái
-Này cháu! Đây là người đã cho cháu mạng sống .
Nghe bà cụ nói Thành lại đỏ mặt
-Bà bạn nói quá lên đấy.
Cô gái nhìn anh nói giọng cảm động
-Không phải là bà em nói quá đâu mà đúng là như thế đấy.Em đã hỏi chuyện các bác sỹ, em biết rằng bình thường không được phép lấy quá một đơn vị máu thế mà vì cứu em anh đã cho em gần hai đơn vị máu của mình. Em rất biết ơn anh
Nghe cô gái nói, Thành lại càng lúng túng hơn. Đã sắp tốt nghiệp đại học nhưng vì mặc cảm với đôi chân tật nguyền của mình nên chưa một lần anh ngồi nói chuyện với một cô gái. Một sự rung cảm của tuổi trẻ đột ngột trào lên trong anh. Thu hết can đảm , anh nhìn thẳng vào mặt cô gái . Đôi mắt của họ gặp nhau. Chỉ một thoáng thôi, Không chịu nổi ánh mắt mạnh bạo đầy ngưỡng mộ của cô gái, anh cụp ngay mắt xuống và bắt gặp chiếc chân tật nguyền của mình. Một tiếng thở dài cứ chực buột ra. Cô gái chìa tay cho anh.
-Chúng mình kết bạn nhé. Em là Diệu Anh sinh viên sư phạm. Còn anh?
Anh rụt rè nắm lấy tay cô gái. Một luồng điện từ bàn tay cô gái truyền lan đi khắp cơ thể Thành. Anh cảm thấy chơi vơi. Một cảm giác kì diệu lắm mà không một ngôn từ nào có thể diễn tả được. Một cảm giác mà về sau, suốt cả cuộc đời mình dù trải qua trăm nghìn cay đắng, trải qua trăm nghìn vui sướng anh vẫn không làm sao quên được.
-Mình là Trần Thành sinh viên Bách khoa.
Thành cứ thế ngồi lặng trước bàn miên man với những hồi tưởng. Cửa phòng mở, bố Thành bước vào. Ông dừng lại trước cửa phòng đau sót nhìn đứa con trai đang thẫn thờ ngắm bức ảnh. Thời gian ! Ai bảo nó là liều thuốc nhiệm màu với mọi vết thương lòng?Một cảm giác có lỗi lại trào lên trong lòng ông. Tại mình. Mình đã không thể cho con một thân thể trọn vẹn. Ông cảm thấy rất giận bản thân mình. Ông đi lại phía con trai, đặt tay lên vai anh khẽ hỏi
-Con vẫn không quên được phải không?
Thành giật mình nhìn lên bắt gặp ánh mắt đầy thương cảm của bố,mọi cái cứng rắn đàn ông trong anh tan biến. Anh úp mặt vào lòng bố khe khẽ gật đầu. Anh đã cố quên và có nhiều khi anh đã tưởng rằng mình đã quên được nhưng không phải. Gặp đứa con người yêu cũ, cái tình yêu mà anh đã dùng toàn bộ lí trí và niềm kiêu hãnh đàn ông của mình để dìm nó xuống tận đáy lòng lại trỗi dậy tuy mong manh nhưng mãnh liệt.
-Con bé học hành thế nào?
-Con bé thông minh lắm bố ạ. Chỉ tiếc là nó mới học lớp mười một nên khối lượng kiến thức còn hơi ít so với các em học sinh khác.
-Thế con định thế nào?
Thành đắn đo một lúc rồi rụt rè hỏi bố
-Con định bồi dưỡng thêm cho nó ở nhà nhưng con lại sợ mẹ sẽ làm tổn thương con bé.
-Ừ, Con nghĩ thế là phải đấy.—Ông khe khẽ lắc đầu và thở dài nhè nhẹ.—Mẹ sẽ còn căm giận cô ta cho đến khi nào con còn chưa chịu lấy vợ. Mà không phải là….
Nói đến đây ,ông đột nhiên dừng lại. Thành im lặng đợi ông nói tiếp nhưng không thấy ông nói gì nữa. Anh ngẩng lên nhìn bố và thấy ông đang chăm chú nhìn mình. Trong con mắt ông, thành đọc thấy có một điều gì đó ông muốn hỏi mà không dám hỏi.
-Bố muốn hỏi điều gì phải không?
-Ừ.—Ông gật đầu –Bố muốn hỏi con là không phải con định dùng cách này để trả thù mẹ con bé đấy chứ?
-Sao bố lại nghĩ thế? –Thành kêu lên –Con yêu Diệu Anh. Kể cả bây giờ con vẫn yêu Diệu Anh. Chưa bao giờ con căm giận cô ta cả
-Thế thì tốt. Thù hận và trả thù không bao giờ mang lại cho ta hạnh phúc đâu con ạ.—Ông vỗ vỗ vai con trai—Vả lại con bé cũng chịu quá nhiều những dằn vặt rồi
- Con biết mà bố
Anh ôm chặt lấy bố, tin cậy nép đầu vào lòng bố. Gần bốn mươi
1 2 3 »

TÌNHYÊU,chútđó|Ripnickfacebook

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Thư tình viết muộn
Chàng luật sư và cô nhóc
Mong manh tình về – phần 1
Trót yêu một người em không biết
Vũ Như Thùy - Cảm ơn tạo hóa đã ban cho em cặp vếu đẹp
Xin lỗi, em nợ anh 1 tình yêu
Yêu anh, thêm một lần nữa
Share PSD logo tết 2016
Cà phê biết nói
Hình girl xinh tuyệt vời với đồ calvin klein gợi cảm

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí