JCuiBap.Tk

Tình ca tháng Tám

   385
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
27/01/2016 - 21:06#1
Trasua.mobi - Cô gái đáng yêu trước Duy bỗng dưng cúi đầu đỏ mặt, nụ cười vẽ trên môi cô tròn vẹn những nét tươi vui hiện rõ. Xem ra, tình ca tháng Tám không phải là tình đơn phương rồi.

“Bốp”
Duy nhận cái tát như trời giáng của cô gái xinh đẹp giữa bãi biển thưa người đẹp như mộng. Sóng rì rào từng đợt vỗ bờ như trêu đùa. Cô gái đẹp, sau khi giáng cái tát làm hằn lên năm dấu tay trên mặt chàng người yêu đã cạn tình, đã ngoe nguẩy bỏ đi, bỏ lại những bãi bờ dài miên man cùng những đợt sóng bạc đầu tung bọt trắng xóa. Bỏ lại cả Duy.

Duy ngồi phịch xuống bãi cát mịn, thở dài một tiếng, rồi cười, vẻ mỉa mai giễu cợt. Anh ngả người chống tay ra sau rồi nhìn ra vùng biển mênh mông trước mặt. Cảm giác thoải mái và nhẹ nhõm xâm chiếm. Thật, đời anh ít khi thấy dễ chịu thế này. Họ, dù sau, cũng đã chẳng yêu nhau nhiều. Anh hít thở sâu rồi quay nhìn xung quanh, bất ngờ khi thấy rất gần chỗ anh là một cô gái cũng đang ngồi một mình.

Cô gái trông có gì hay hay cuốn hút Duy. Cô gái lạ nước da rám nắng đúng chất con gái phố biển, tóc đen buột cao đánh rối vừa xinh vừa lạ. Đáng chú tâm nhất là cô đang ngồi chăm chú xây lâu đài cát. Duy ít thấy ai ở độ tuổi ấy vẫn có thể dành nhiều tâm trí cho việc làm trẻ con này. Tóm lại, cô gái ấy, vừa xinh vừa lạ.

Duy cố ý nhích người gần hơn về phía cô gái, mắt chăm chú quan sát từng hành động của cô. Cô gái xinh xắn bất ngờ ngước lên nhìn Duy, ánh mắt tinh ranh ném tia nhìn lém lỉnh về phía anh:
- Bạn gái anh xinh thật.
Duy hơi bất ngờ về câu nói của cô gái lạ. Anh thoáng bối rối đưa tay lên gãi đầu rồi cười xòa, vẫn vẻ giễu cợt ban nãy.
- Bạn gái cũ thôi.
- Là cô ấy vô cùng đáng sợ, hay anh chẳng ra gì? – Cô gái nói khi tay vẫn mải mê vuốt nhọn đỉnh chóp tòa lâu đài xây bằng cát mịn.
- Em đùa? – Duy tròn mắt hỏi lại.
- Cái tát ban nãy chẳng đùa đâu nhỉ?

Vẫn cái nhìn lém lỉnh quen thuộc, cô gái làm Duy ngạc nhiên. Anh tự động tham gia cùng cô trong trò xây lâu đài trẻ nít. Duy lẩm nhẩm, tay nhẹ nhàng đắp cát và là phẳng phần hông của lâu đài:
- Anh chỉ bảo “mình chia tay nhé” và rồi cô ta tặng quà chia tay như trời giáng như thế đấy. – Duy thở dài – Các cô gái, lúc nào cũng không chấp nhận những sự thật rành rành rằng: chuyện chúng mình đã tan hoang và kết thúc lâu rồi.
Cô gái dễ thương cạnh Duy bỗng bật cười, mắt hơi cụp xuống làm hiện rõ hàng mi dài và cong.
- Bởi vì bọn con trai luôn quá dễ dàng chấp nhận mọi thứ, nên Thượng Đế tạo ra thêm các cô gái để khiến mọi việc phức tạp hơn một chút, để thỉnh thoảng, nếu có thể, các anh nên dừng lại và ngẫm nghĩ.
- Ồ! – Duy gật gù – Thú vị nhỉ! Em là ai thế, cô gái của biển?

Cô cười giòn không giấu vẻ thích thú hiện rõ:
- Biết em là cô gái của biển luôn cơ đấy!
- Chỉ có thế mới có đủ yêu thích với công việc cần mẫn này thôi cô gái ạ. – Duy nói và nháy mắt về phía tòa lâu đài sắp hoàn chỉnh.
Cô gái dễ thương gật đầu, miệng cười lỏn lẻn nhìn Duy:
- Em tên Vỹ.
Duy nhặt một chiếc vỏ ốc màu trắng nhọn hoắc gắn lên làm chóp của tòa lâu đầu, miệng nhoẻn thành nụ cười đáo để:
- Thanh Duy – Duy phủi tay, gật gù nhìn “sản phẩm” hoàn tất – Hy vọng đây là cái tên con trai cuối cùng mà em biết.
- Sao? – Vỹ thoáng ngạc nhiên rồi chợt phì cười. Cô lắc lắc đầu – Anh luôn tán tỉnh các cô gái như thế à?
- Không. – Duy nhíu mày – Cuộc đời chúng ta chỉ có thể gặp được một người mà chúng ta muốn đối xử đặc biệt hơn tất thảy.
Vỹ “à” lên vẻ thú vị:
- Sao lại là em? Mười phút trước chúng ta còn là những người xa lạ.
- Anh không biết. – Duy thở ra một cái thật nhẹ rồi ngả người ra phía sau, gióng mắt về phía chân trời thẳng tắp – Anh muốn thử. Em tin vào định mệnh không?
- Không. Chúng chỉ khiến người ta ngờ nghệch ngồi mãi một nơi chờ nhân duyên rơi xuống, mà đáng buồn làm sao, chúng ta chẳng thể biết mình sẽ chờ đến bao giờ.
Biển <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> trải dài với đường viền trắng xóa làm bằng bọt sóng. Mặt trời đủng đỉnh rơi ở chân trời bên kia. Buổi chiều như bao buổi chiều khác – với người này, nhưng khác những buổi chiều còn lại –với người kia. Buổi chiều tháng Tám, hoàng hôn lấp lửng trong thời khắc giao mùa.
- Thỉnh thoảng, cô gái ạ, - Duy nghiêng đầu – em nên tin vào một điều gì đó. Mơ mộng một chút cũng không sao. Vì về cơ bản, cuộc sống, chẳng phải chỉ cần vui vẻ?
- Vậy… - Ánh tà dương rơi tõm vào nơi đôi mắt trong veo của Vỹ - chúng ta sẽ thử, vì sự vui vẻ của bản thân?
- Phải, vì sự vui vẻ của bản thân.
Họ thích thú nhìn vào mắt nhau, những ánh mắt biết nói cố gắng soi lấy tâm can nhau như quen từ đời kiếp nào. Nhìn kỹ, Duy đẹp như chàng trai Latin nóng bỏng với đôi mắt sâu màu nâu trùng với màu tóc. Nhìn kỹ, Vỹ vẫn đầy nét bí ẩn, nhưng nồng hậu, như là biển cả. Nhìn kỹ, tháng Tám đâu chỉ nắng gắt, mà hãy còn trong vắt, đong đưa và lãng đãng cảm thức giao mùa.
Tất cả nhân duyên đều đẹp, mà giả sử không, hãy nhìn thật kỹ. Chúng nhất định đẹp.

***
Tiếng chuông điện thoại réo rắt lúc năm giờ sáng làm Duy giật mình tỉnh giấc. Anh lồm cồm bò dậy, với tay chụp lấy định tắt thì nhìn thấy cuộc gọi của Vỹ. Giọng Duy hãy còn nhừa nhựa:
- Còn quá sớm để xây lâu đài cát đó cô gái.
- Dậy chuẩn bị đi. Mười phút nữa em sang.

Vỹ nói gọn lỏn rồi cúp máy cái bụp chẳng kịp cho Duy hỏi lại. Cô lúc nào cũng vậy, thích làm những chuyện kỳ quặc phiền phức, và thú vị. Như hôm nay chẳng hạn, cô lôi Duy dậy lúc năm giờ sáng chỉ để kéo nhau ra biển… nhặt vỏ sò. Đó là ngày thứ mười mấy họ quen nhau. Tháng Tám hãy còn phủ nắng khắp trời, nhưng trong trẻo những mùi hương của mùa thu sắp chạm ngõ. Tháng Tám trên biển, giống như một đợt sóng trong.

Vỹ cười toe khi thấy Duy bước ra cổng, quần áo chỉnh tề nhưng mặt mũi hãy còn ngơ ngác. Cô vịn vai bắt Duy đứng yên, rồi lấy tay sửa tóc lại cho anh. Khi thấy những ngón tay thon của cô gái dễ thương luồn trong những tóc mình, Duy cảm giác thật lạ. Tiếng tim anh đập “thịch” một cái giật mình êm dịu, như có đợt sóng tràn vào bãi cát mịn. Vỹ cười giòn tan khi khoát tay Duy đi bộ ra bãi biển. Phố xá còn ngái ngủ và nằm yên.

Biển buổi sáng trong trẻo như nụ cười của Vỹ. Sóng hiền hòa vỗ vào bãi bờ, những bọt trắng tung tràn cũng thật hiền hòa. Họ chia nhau đi nhặt những chiếc vỏ sò, vỏ ốc thật đẹp theo lời Vỹ, dù Duy cũng chẳng biết là để làm gì. Những chiếc vỏ ốc nằm dưới nước phản chiếu ánh mặt trời của ban mai sáng bừng, Duy thích thú đưa tay khua nhẹ vào mặt nước biển, nhặt chiếc vỏ ốc màu tím thẫm lạ mắt, quan sát một hồi lâu rồi cho vào chiếc xô nhỏ Vỹ đưa. Phía bên kia, Vỹ cũng say sưa làm công việc của mình, mái tóc dài buột gọn thi thoảng đong đưa, đen nhánh.

Chỉ trong chốc lát họ đã thu hoạch được hai xô gần đầy. Cả hai cùng ngồi xuống bãi cát dài, đổ thành quả của mình ra, chọn chọn lựa lựa. Vỹ nhặt được những vỏ ốc rất xinh với đủ thứ màu sắc đẹp và lạ mắt. Cô huơ huơ một chiếc vỏ màu ánh bạc lên trước mặt Duy, vẻ mặt ngộ nghĩnh:
- Đẹp chưa này!
Duy cười xòa, lắc lắc đầu và nháy mắt:
- Thua anh rồi. – Duy vừa nói vừa lục tìm chiếc vỏ ốc màu tím thẫm ban nãy, đặt vào tay Vỹ - Tặng em.
- Ô. Màu tím này! – Vỹ reo lên thích thú. – Đẹp quá!
- Ừ. Như em vậy.
- Thật không?
- Thật. Như biển, không biết dối gạt bao giờ. – Duy gật đầu làm ra vẻ nghiêm trọng khiến Vỹ phì cười.

Bất ngờ Duy áp chiếc vỏ ốc xinh đẹp vào tai Vỹ, giữ yên và thầm thì:
- Em sẽ nghe âm thanh của biển.
- Chỉ là tiếng gió thổi qua khe hở này thôi. – Vỹ cười, gọn lỏn.
- Này – Duy nhăn mặt – Em là khắc tinh của lãng mạn đúng không? Đừng lý trí mãi thế, cho trái tim em có chút tiếng nói đi nào!
- Ừm.

Vỹ thè lưỡi rồi nhỏn nhẻn cười, cô ngoan ngoãn để Duy áp chiếc vỏ ốc vào tai mình. Trong thoáng chốc, cô khẽ nhắm mắt, cho lòng <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> mình tĩnh tại, yên bình. Chiếc vỏ ốc bên tai khe khẽ những âm thanh rì rào như đại dương muôn đời. Cô thấy như có cơn sóng nào mơn man, mơn man… Bắt chước Duy, cô cũng chọn lấy một chiếc vỏ ốc đẹp áp vào tai anh. Cùng nhau, họ lắng nghe biển.

Mặt trời lên cao hơn một chút, bắt gặp hương gió mằn mặn thổi qua mái tóc con gái, Vỹ đưa tay gỡ những lọn rối, mỉm cười. Cô bất chợt nhẹ nhàng lấy tay vuốt tóc Duy, vuốt gọn lại những rối bời ban nãy, giọng thầm thĩ:
- Về nhé!
Cả hai cùng thu dọn “chiến trường” vừa bày ra. Duy đang loay hoay nhặt lại những chiếc vỏ ốc cho vào xô thì nghe tiếng Vỹ “á” lên một cái hoảng hốt. Chiếc vỏ sò sắc nhọn đã cứa phải tay cô trong một chốc bất cẩn, rạch thành một vệt dài. Cô hơi nhăn mặt nhìn Duy, rồi xoa xoa lên vết thương, máu vẫn chưa ngừng chảy. Nhìn vết thương có vẻ sâu, rồi nhìn lên vẻ mặt hơi phụng phịu của Vỹ, Duy lo lắng:
- Đau lắm không?
- Đau. – Vỹ gật đầu.
Duy một tay cầm xô, một tay nắm lấy tay Vỹ kéo đi, chẳng kịp cho cô giật mình. Anh chỉ buông một câu “Theo anh.”, thế là Vỹ ngoan ngoãn đi theo. Trên tay cô, máu vẫn ri rỉ chảy thành dòng.

Duy nhẹ nhàng mở chiếc cổng sơn trắng, dắt Vỹ vào nhà. Con đường lát đá quanh co thú vị cùng những cảnh trí xung quanh làm Vỹ trong thoáng chốc quên mất mình đang bị thương, cô ngơ ngẩn nhìn quanh, thả hồn theo một cánh bướm đi lạc.
- Nhà anh đẹp quá.
Vỹ nói nhưng Duy không đáp lại. Anh lẳng lặng dắt cô vào phòng khách, ấn cô ngồi vào ghế, mặt nghiêm túc:
- Ngồi yên đấy. Đợi anh một chút.
Đúng là “một chút”, chỉ chốc lát sau, Duy đã trở lại ngồi bên Vỹ với hộp y tế trên tay. Rồi chẳng nói chẳng rằng, Duy nâng tay Vỹ lên, cẩn trọng chùi rửa và sát trùng. Vỹ say sưa nhìn Duy đang tỉ mẩn từng chút từng chút một chăm sóc vết thương cho mình, lòng nhói lên cảm giác mến yêu yên bình khó tả. Cô mỉm cười quan sát anh thật kỹ. Đúng là con trai khi chú tâm làm việc gì trông thật cuốn hút. Đôi mắt nâu của Duy cứ mải mê ngắm nghía xem xét vết thương của cô, chẳng màng để tâm điều gì khác. Sau khi đã sát trùng vết thương sạch sẽ, Duy nhẹ nhàng dán miếng băng keo cá nhân lên, gọn ghẽ và dịu dàng. Lúc này Vỹ mới thôi thần người ra, cô
1 2 »

TìnhcathángTám|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

[Takechi] Hello Ngày Mới
Em gái Ngân Ket tôi không lộ nhưng cũng xinh đấy các mem nhỉ
Ban công leng keng
[Athena] Sướng Mắt Chưa
Các Biến Thường Dùng Trong JohnCMS
Anh ở đâu, người em yêu nhất? | Đọc truyện online,Truyện hay nhất, Truyện ngắn cực hay, Truyện cười, Truyện tình yêu
Hóa ra cuộc sống thật đơn giản
Để khép lại yêu thương
VTJOHN ver 1.0 Final - Blog JohnCMS
Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương!

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí