JCuiBap.Tk

Tin vào điều kỳ diệu

   386
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
28/01/2016 - 10:11#1
Bạn có tin vào điều kỳ diệu trong cuộc sống? Nếu đọc xong câu chuyện này, bạn nói “Có” thì chắc rằng câu chuyện này có thật, ít nhất đâu đó trên thế giới này cũng sẽ tồn tại một câu chuyện như thế, với những con người như thế.

Còn khi đọc xong câu chuyện này, bạn mỉm cười, lắc đầu và nói “Tất nhiên là không rồi” thì hẳn nhiên, câu chuyện ấy không còn tồn tại. Chí ít trong tâm trí bạn đã không cho phép nó tồn tại nên dù có là sự thật hiển nhiên đi chăng nữa cũng sẽ bị phủ nhận một cách thẳng thừng.

Tuy nhiên, điều quan trọng ở đây không phải là sự đồng ý hay phủ nhận của bản thân bạn, mà là sự đặt cược của chính tác giả. Có thể tác giả sai khi hy vọng quá nhiều, cũng có thể tác giả đúng khi biết rằng bạn sẽ mỉm cười và gật đầu nói “Có”. Điều đó không quan trọng. Quan trọng hơn hết là giây phút bạn nhận ra mình có những gì trong tay, mình sẽ làm được những gì ở hiện tại và cho phép mình tin những gì ở tương lai sắp tới.
----
Ngọc Linh bé bỏng…

Cô gái nhỏ tật nguyền xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau, em khẽ nhíu mày, lần mò bàn tay trong bóng tối để tìm kiếm một vật. Em cần tìm một tờ giấy trắng, một mẩu giấy nhàu nát và bị vo viên giống hệt như những tờ giấy thường bị người ta đối xử khi sắp vứt chúng vào sọt rác. Trong bóng tối, em không tìm thấy gì cả. Đôi mắt cố gắng mở to hết mức, bàn tay cố gắng mò mẫm đến từng góc khuất. Nhưng vô vọng. Em ngồi thu mình tại một góc, để chiếc nạng xuống cạnh mình, khoanh tay trước gối, và em khóc nức nở.

Đêm về khuya. Tiếng kim đồng hồ chậm rãi kéo lê từng khoảnh khắc của thời gian. Ngày mới được chào đón một cách không vội vã. Đêm dài. Cô gái nhỏ ngồi đó, cô đơn và tủi hổ.
“Tạch”
Đèn bật sáng. Cô gái nhỏ giật mình. Em nhìn ra phía cửa, một người phụ nữ nhìn em chăm chú. Khẽ giật mình, em cố gắng nín thở.

- Giờ này còn chưa ngủ? Lên giường ngủ!

Câu nói không quá to nhưng đủ làm cô gái nhỏ run người. Em sợ hãi, cau mày lại và mím chặt môi. Bàn tay em tìm đến chiếc nạng gỗ, lật đật làm theo mệnh lệnh của người phụ nữ ấy. Bà ấy đứng ở ngoài cửa, đôi mắt sáng quắc, nghiêm nghị. Đó là một mệnh lệnh, luôn luôn là một mệnh lệnh.
“Tạch.”
Đèn tắt, cánh cửa gỗ đóng sầm lại. Người phụ nữ khuất dạng sau khoảnh khắc ấy. Cô gái nhỏ không tài nào chợp mắt, em mơ hồ nhìn lên phía trần nhà, nhìn những ngôi sao dạ quang sáng lấp lánh. Em ao ước một điều gì đó viển vông và xa vời. Em luôn không thôi hy vọng, không thôi tin tưởng… nhưng có vẻ như càng hy vọng và càng tin tưởng thì em càng thấy cuộc sống quanh mình xám xịt. Nhất là khi đôi chân của em bị tật sau một vụ tai nạn.

“Ngày, tháng, năm…

Hốc cây của thời gian à, ông có tồn tại hay không thế?

Cháu – Ngọc Linh, đã đang và sẽ luôn tin rằng ông tồn tại. Thế nên, cháu sẽ viết cho ông e-mail này. Kể từ bây giờ, và về sau nữa, cho đến khi nào có một ai đó nói với cháu rằng ông không hề tồn tại, thì cháu mới thôi viết e-mail cho ông.

Mà không. Kể cả khi người đó khẳng định rằng ông không tồn tại, cháu vẫn sẽ viết. Vì cháu muốn mình được chia sẻ. Ngay cả khi bên cạnh không có lấy một người bạn nào.

Ông thân mến, cháu gọi ông như thế có được không nhỉ?

Cháu không biết ông bao nhiêu tuổi? Sống ở đâu và là người như thế nào. Nhưng vì cháu nghĩ rằng sẽ coi ông là một người bạn, nên cháu sẽ xưng hô như thế nhé! Có thể nơi ông sống, với những lý lẽ và giáo điều khác, nhưng hãy tạm chấp nhận một cô bé là bạn của ông, như cách mà cháu đang làm.

Đã gần một giờ sáng và cháu vẫn không tài nào chợp mắt được. Ông biết không, từ khá lâu rồi cháu trở nên như thế. Khi nãy, mẹ kế có vào và kiểm tra xem cháu đã ngủ chưa. Chỉ cần mẹ kế bước vào là cháu biết mình sẽ phải ngoan ngoãn nằm trên giường, vờ nhắm mắt và vờ đang thở để đi vào một giấc ngủ ngon.

Điều đó thật mệt mỏi. Cháu <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> vẫn cố tìm một mảnh giấy. Có vẻ như nó bị vo viên và ném vào một xó xỉnh nào đó trong ngôi nhà này thôi ông ạ. Cháu đã bắt đầu tìm từ xung quanh phòng mình nhưng không thấy. Đó là một bức tranh cháu vẽ về ông. Vâng, về ông đấy ạ! Cháu đã hình dung ra một hốc cây thời gian, ông tồn tại hữu hình nhưng vô thực giữa thế giới sống bộn bề này.

Ở hốc cây ấy, khuôn mặt ông hiền từ và trở nên thân thuộc, cháu cũng như những cô gái nhỏ khác sẽ bẽn lẽn đến gần, đút một lá thư hay một mẩu giấy vụn mà tất cả chúng cháu đã cố nắn nót để viết sao cho thật đẹp, thật ngay ngắn để ông có thể đọc chúng một cách rõ ràng. Nhưng mẹ kế của cháu cho rằng đó là điều nhảm nhí. Mẹ kế không thích cháu vẽ, chẳng bao giờ tỏ ra ủng hộ cháu cả.

Thế mà, cháu lại muốn trở thành họa sĩ ông ạ. Một họa sĩ vẽ nên tất thảy mọi thứ của cuộc sống phản ánh qua ánh mắt nhìn của mình. Rồi niềm tin và sự hy vọng sẽ tồn tại, ngay trong chính những bức tranh cháu vẽ. Cháu tin là như vậy!

Ông thân mến, ngày đầu tiên gửi thư làm quen với ông, cháu thật vô phép khi cứ kể lể một cách bất trật tự những chuyện rối ren xung quanh cuộc sống của cháu như thế này. Nhưng cháu hy vọng ông sẽ dành một ít thời gian để đọc, để cảm thông và cháu sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Có phiền không khi cháu click vào nút “Send” và thư sẽ được gửi đến ông ngay lập tức nhỉ? Dù sao đi chăng nữa cháu cũng sẽ gửi thư cho ông ngay khi cháu kết thúc câu chào ở cuối thư ông ạ.

Và cháu hy vọng rằng ông sẽ ngủ ngon, ngon thật ngon để có tâm trạng thoải mái nhất khi đọc thư của cháu. Cháu biết, tâm trạng là yếu tố quan trọng điều khiển hành động của con người. Ví như mẹ kế của cháu, khi mẹ kế vui thì việc cháu đi khập khiễng trên cái nạng gỗ cũng không ảnh hưởng gì tới cuộc vui của bà. Nhưng chỉ cần mẹ kế có chuyện không vui, việc tiếng kêu “cạch cạch” trên nền nhà phát ra từ đôi nạng gỗ của cháu cũng khiến bà tức giận.
Bây giờ thì đến lúc cháu phải ngủ thật rồi. Ngày mai cháu có giờ học sớm. Chúc ông ngủ ngon nhé! Và nếu nhận được thư cháu gửi, hãy nhận lời làm bạn cháu nhé – Hốc cây thời gian.
Kí tên.
Ngọc Linh bé bỏng".

Cô gái nhỏ gõ một dòng chữ dài vào địa chỉ hòm thư sẽ được gửi đến. Đó có lẽ là một cái tên khá kỳ quặc, thậm chí bản thân em cũng không hình dung rằng địa chỉ mail này có tồn tại hay không? Hoặc giả như tồn tại thì đó là một người như thế nào, họ sẽ phản ứng ra sao khi nhận được mail này của em.

Cô gái nhỏ không quan tâm nhiều đến thế. Điều em mong mỏi là được viết ra để giải tỏa cảm xúc của mình, giống như việc viết nhật ký, nhưng sẽ là một dạng chia sẻ mở - tức là sẽ có nhiều hơn một người biết đến cảm xúc thật của em. Mặc dù chẳng ai có thể tin rằng người đó tồn tại, người đó sẵn sàng lắng nghe và chia sẻ…

----

Hốc cây thời gian…

Tuấn ngồi vào bàn làm việc khi vừa có ý định chợp mắt. Ngày dài trôi qua với chàng trai trẻ thực sự mệt nhọc với những thứ ngổn ngang. Những tưởng đêm đến sẽ là khoảng thời gian dành cho việc chăm sóc bản thân nhưng không hề như vậy, công việc lại kéo anh ngồi vào bàn, chong mắt bên laptop.

BUZZ

Taodo: Anh, em nhờ anh một việc.

Butbi: ?

Taodo: anh vào hòm mail của em, đã login trong lap anh rồi đó

Taodo: send cho em một cái tệp đính kèm trong một thư mới được lưu ở mục thư nháp nhé!

Butbi: okie

Taodo: nhanh nhanh anh nhé!

BUZZ

Butbi: Em có thư mới đó.

Taodo: xem giúp em là ai vậy?

Butbi: Ngọc Linh bé bỏng @@ Học trò của em à?

Taodo: Em không chắc. Em nhớ là học trò của em không có ai tên là Ngọc Linh cả.

Butbi: Tiêu đề lạ lắm: “Gửi Hốc Cây Thời Gian”.

Butbi: Này, trường em có tiết mục kịch nói à?

Taodo: Không. Em không biết!

Butbi: Không phải là kịch. Mà là một bức thư.

Taodo: Thì sao? Anh đọc thư của em à?

Butbi: Em nói là em không biết mà.

Taodo: Nhưng cũng vẫn là thư của em mà. <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> Có thể em quên thì sao? @@

Butbi: Không. Em không quên, mà là em không thể nhớ được.

Butbi: Vì chính xác là em có quen đâu mà nhớ ra.

Butbi: Ngọc Linh bé bỏng hoặc là gửi nhầm cho em hoặc là gửi vu vơ đến địa chỉ mail này của em.

Butbi: Khá thú vị đấy! Anh đọc xong rồi.

Butbi: Hehe. Anh thu nạp mail này của em nhé ;)

Taodo: Cái gì vậy? Anh hâm à?

Butbi: Thế nhé! Anh out đây. :-h

Butbi is signout.

Tuấn ngồi chăm chú trước màn hình máy tính. Không phải để tiếp tục công việc, mà là để đọc thật kỹ mail lạ kia. Có cái gì đó cuốn hút khiến anh không thể rời khỏi màn hình. Chắc chắn đây không phải là trò đùa của một ai cả, vì rõ ràng đây là một e-mail tâm sự từ một con người cần nơi chia sẻ. Tuấn xoa tay lên cằm, nửa suy nghĩ xem việc mình đọc mail của em gái thế này có phải là tội lỗi lắm không, nửa biện hộ rằng thật ra hành động này cũng không quá xấu hổ vì mail này là một mail gửi lạc, của một người không quen và cô em gái cũng chẳng hề biết đến người này. Tuấn lại bắt đầu suy nghĩ, liệu mình có nên reply lại cho e-mail này không? Nếu reply thì sẽ reply như thế nào?

Anh chàng bần thần, đọc lại một lần nữa bức thư ấy. Rõ ràng nét trẻ con trong mail khiến mọi câu chữ trở nên thành thật hơn bao giờ hết. Điều đáng nói ở đây là một cô bé tật nguyền. Có lẽ đôi chân đã làm cho cô bé khổ sở. Và để xoay sở với niềm tủi thân quá lớn trong mình, cô bé đành tìm cách giải thoát thông qua việc chia sẻ. Tiếc rằng em không có bạn bè bên cạnh, người mẹ kế thì quá rõ rồi, chẳng quan tâm đến cảm xúc của em.

Tuấn hơi ngần ngại vì đống công việc đang vẫy gọi mình, nhưng anh cũng dành ra chút thời gian để gõ mấy dòng vào khung soạn thảo mail, chắc hẳn là reply lại cho Ngọc Linh bé bỏng.

“Thân chào Ngọc Linh bé bỏng,
Ta rất vui vì nhận được mail này của cháu. Cháu yên tâm đi nhé, vì hôm nay ta bận việc, phải đi ngủ muộn hơn mọi ngày nên lúc nhận mail của cháu, ta không thấy bị đánh thức, cũng không có cảm giác bị làm phiền. Chỉ hơi không vui vì trẻ con bây giờ thức quá khuya để gửi mail cho ta.

Ngọc Linh à, cháu là một cô bé ngoan, ta đoán vậy và tin là vậy. Ta đã đọc mail của cháu, nhưng nếu chỉ dành ít phút để trả lời thì có lẽ là không tường tận. ;) Ta sẽ reply cho cháu đầy đủ
1 2 »

Tinvàođiềukỳdiệu|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Đếm ngược
Một đêm mẹ không về nhà
vờ êu vêu sắc
Màu nắng quay trở lại
Hot Girl DJ bốc lữa tại Càfê Bar Già Rô Cần Thơ
Tấm lòng của cha
Tình yêu của người không số
Full HD.....soi thì khỏi chê !
Đám mây từ khóa JohnCMS
Anh của riêng em-suốt đời | Đọc truyện online,Truyện hay nhất, Truyện ngắn cực hay, Truyện cười, Truyện tình yêu

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí