JCuiBap.Tk

Phép thử màu tím

   364
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
27/01/2016 - 21:06#1
Trasua.mobi - Anh và cô đứng trước biển, trước sóng dịu dàng xô bờ. Hạ ôm lấy anh như sợ anh sẽ rời xa cô thêm một lần nữa...

1. Trở về - phố và những mùa xưa cũ

Hạ không thích mùa hè, không thích cái nắng chói chang và gay gắt của nó, cũng chẳng thích những cơn mưa vội vã đến và đi bất chợt. Hạ thích mùa Đông, se se lạnh, khẽ thu mình trong tấm áo khoác và khăn len mũ tất. Và để có ai đó khẽ tiếng dặn dò “Em nhớ mặc áo ấm vào nhé”. Dù Hạ chẳng bao giờ quên, nhưng nhiều khi vẫn cố tình. Cố tình để làm nũng nịu khi bên anh, người con trai trong một phố chiều mưa hun hút mà Hạ đã vô tình để vụt mất.

Hạ và anh yêu nhau, tình yêu bắt đầu như thế nào Hạ cũng chẳng nhớ rõ. Chỉ biết rằng, cái cảm giác chếnh choáng của tình yêu cứ đến rất khẽ, rất êm và trái tim cứ chẳng thể nào thôi thổn thức, cũng chẳng thể nào ngừng thương nhớ về anh. Hạ và anh yêu nhau, giữa mùa Đông có gió về hun hút. Rồi ngược đường hun hun Hạ và anh bên nhau, nhưng rồi cũng một mình Hạ ngược đường hun hút những ngày tháng đã qua. Đôi khi, chỉ thấy lòng nhớ về một mối tình dường như đã xa, xa lắm rồi.

Cơn mưa đến bất chợt xối xả, Hạ trầm ngâm ngồi trong quán café, tự gọi cho mình một ly café trứng nóng. Nhìn dòng người hối hả qua lại, những vệt nước bắn tung tóe trắng xóa. Hạ khẽ rùng mình, cô ghét nhất cái cảm giác những giọt nước kia bám dính vào người. Một thứ cảm giác nhơm nhớp, dinh dính đến khó chịu.

Hạ cũng ghét nước mắt, thứ nước bám nhẹ lên khóe mắt khiến cô đau. Không, trái tim và toàn thân cô đau khi khóc. Cô sợ, sợ cái cảm giác phải nhìn mọi thứ qua thứ nước mằn mặn và long lanh kia. Thế nhưng, cái cảm giác ấy vẫn cứ lặp lại khi nhớ về anh, người con trai đã rút hết máu trong tim cô. Và giờ, dường như cô có cảm giác rằng chẳng đủ can đảm để yêu thêm bất kỳ một ai khác.

Cách đây hai năm. Hạ đánh rơi tình yêu của mình trong một chiều bàng bạc. Chiều mùa Hạ nhưng lại se se lạnh như một chiều Đông, cơn mưa chiều vừa mới dứt chẳng đủ làm cho những đám mây xám bớt xanh xao. Hạ buông tay anh ra rồi thổn thức “Nếu em muốn ra đi, liệu anh có đợi em quay trở về không?” Anh nhìn Hạ, ngơ ngác. Mắt nâu khẽ chớp giấu đi một luồng mắt lạnh buốt nhìn cô. Cô sợ ánh mắt đó, nó giống như dao sắc lẹm cứa vào tim và cho đến giờ, sau hai năm, trái tim cô vẫn không ngừng nhức nhối.

“Nếu em muốn ra đi, thì em hãy cứ làm những gì em thích”. Hạ nghe lời anh bên tai. Cô khẽ nép mình vào ngực anh. Nước mắt mặn chát, mờ nhòe. Hạ khóc trong đau đớn, thà rằng anh cứ nói rằng anh muốn cô ở lại, thà rằng anh cứ nói rằng nếu cô đi thì họ sẽ chia tay, thà anh đừng lạnh lùng buông tay cô dễ dàng như thế.

Cô và anh còn có rất nhiều điều để nói với nhau, nhưng chẳng hiểu sao, mãi mãi vẫn là sự im lặng chết người ấy. Nhiều lần, cô muốn phá bỏ bức tường cao vời vợi giữa anh và cô, để có thể cười có thể nói như ngày nào, có thể chia sẻ với nhau từ những câu chuyện nhỏ nhặt nhất. Nhưng, từ buổi chiều hôm đó, khi bàn tay anh gỡ khỏi những ngón tay đang đan vào tay cô, dường như từ đó giữa cô và anh đã không thể còn như trước được nữa.

Mọi thứ dần vụn vỡ, cô ra đi đến một bầu trời mới, rộng mở hơn, cao hơn. Nhưng trong tim đau đớn về một khung trời bỏ lại. Đôi khi đứng giữa dòng người xa lạ, cô giật mình, bỗng nhớ quay quắt một dáng hình xưa cũ. Tiếc nuổi, nhưng mọi thứ cứ cuốn cô và anh ra xa nhau.
Như chiều nay, trở lại sau hai năm. Cô chợt nhớ mùa xưa, nhớ bàn tay ấm nóng của anh ngày ấy. Cô trở về không nói cho anh biết. Im lặng, cái thứ im lặng chết người mỗi khi cô nhìn thấy nick anh sáng lên trong listfriend. Cô im lặng, anh im lặng, hai năm tưởng chừng xa xôi vậy mà rồi mọi thứ cũng qua đi như một cơn gió thoáng qua.

Hạ nhìn điện thoại. Minh, đứa bạn thân gọi xem cô đã đến quán cũ chưa. Người duy nhất biết đến sự có mặt của cô lúc này.
- Mày về khi nào?
- <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> Chiều qua. Hạ đáp tỉnh bơ.
- Vậy mà trốn biệt tăm chẳng nói cho ai biết. Nếu không nghe tiếng xe cộ ồn ào và tiếng người nói trên phố có lẽ tao nghĩ mày đang lừa tao.
Hạ cười, nhấp ngụm café. Rồi trả lời hết những câu hỏi dồn dập từ con bạn thân.
- Mày định bao giờ đi? Có ở lại đây không? Dạo này sao rồi? Yêu ai?
Cô từ tốn nói từng chuyện một, con bạn thân cứ thế sồn sồn như sợ cô có cánh và bay mất ngay được.
- Mày có gặp Khoa chưa?
Miệng Hạ đắng ngắt, rồi nghẹn lại khi nghe đến tên của người đó. Cười nhạt, Hạ lắc đầu.
- Hôm trước tao có gặp Khoa, vẫn đẹp trai phong độ như ngày nào, thậm chí trông còn chững chạc hơn ấy chứ. Tiếc thật, thế mà hai năm rồi. Tao vẫn tiếc cho tình yêu của chúng mày. Giá mà hai đứa đừng có bướng bỉnh quá!

Cô cười, rồi đưa mắt liếc ngang không dám nhìn thẳng vào mắt Minh. Minh là đứa chứng kiến từ những ngày đầu Hạ và Khoa yêu nhau. Minh vẫn thường xuýt xoa rằng có lẽ hai người yêu nhau chính là duyên phận, hai người đẹp đôi lắm khiến Minh ghen tỵ. Thế mà, sau hai năm, vẫn ở đây Minh lại là người nói câu tiếc nuối cho cuộc tình ấy.
- Chủ nhật mấy đứa gặp nhau đi, tao sẽ hẹn Khoa.
Hạ lơ đễnh nhìn trời, rồi khẽ gật đầu. Ngoài kia, nắng đã bắt đầu len lỏi qua những đám mây xám chiếu rọi những vệt rơi rớt còn sót lại sau cơn mưa.

2. Ở lại - nơi tình yêu bắt đầu

Hạ bấm máy gọi cho Khoa, số điện thoại vẫn chẳng thay đổi trong suốt hai năm qua. Số điện thoại mà có thể chết đi hàng ngàn lần cô vẫn chẳng thể nào quên được. Hạ run run, bỗng dưng thấy mình chẳng có đủ mạnh mẽ và bạo dạn nữa.
- Alô. Tiếng đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói vẫn quen thuộc ngày nào.
-….
- Alô, xin hỏi ai đấy?
- Là…em.
Đầy dây bên kia im lặng. Hạ im lặng, nghe như lồng ngực cô đang rung lên từng đợt.
- Em mới về hôm kia, anh có khỏe không? Giọng Hạ nghèn nghẹn. Tiếng đầu dây bên kia sau vài giây ngỡ ngàng rồi cũng đáp trả cô bằng giọng nói ấm áp như ngày nào.
- Anh vẫn khỏe. Em về, và bao giờ sẽ đi?
Bao giờ em sẽ đi ư? Hạ bối rối. Chẳng biết câu trả lời ấy sẽ như thế nào cả. Lần này trở về, cô đã xếp hết đồ đạc, chuẩn bị mọi thứ rời khỏi nước Anh, ngoái đầu nhìn lại và có cảm giác như cô sẽ chẳng quay trở lại nơi đó nữa. Nhưng, ở đây, khi cô trở về, liệu có điều gì khiến cô không còn muốn một lần nữa ra đi nữa hay không?
- Chủ nhật mình gặp nhau được không anh? Hạ đề nghị từ Khoa một cái hẹn .- Em nghe nói mấy đứa cũng tụ tập. Thêm một câu giải thích dù hơi dài dòng nhưng cô cũng nghe thấy đầu dây bên kia đã đồng ý.

Sáng chủ nhật.
Trời mùa hè trong và xanh đến lạ lùng. Hạ dậy sớm, mặc một chiếc váy trắng điệu đà. Điểm một chút son hồng, má hồng. Thời tiết ở Anh lúc nào cũng nhợt nhạt khiến cho nước da của cô trắng bệch. Nhưng hôm nay giữa phố cô thấy mình ửng sắc má hồng, và đôi môi căng mọng như những cánh sen mùa hạ.

Hạ đến quán Mùa Xưa, quán cũ của ngày xưa khi Hạ và Khoa vẫn thường ghé chân. Đó là một không gian yên bình, mát mẻ xa rời với những xô bồ và tấp nập ngoài phố. Đám bạn đã đến từ lúc nào đang ngồi nói chuyện rôm rả, khi Hạ bước vào cả lũ ồ lên rồi hết đứa này đến đứa nọ tay bắt mặt mừng rồi hỏi han. Hạ đưa mắt nhìn, Khoa ngồi một góc, trầm tư, thái độ không vồ vập chỉ khẽ gật đầu với cô rồi cúi xuống nhâm nhi cốc trà hoa. Hạ tám chuyện với lũ bạn, nhưng chốc chốc, ánh mắt cô vẫn đưa nhìn về phía ấy. Khoa giờ đã khác trông anh chững chạc hơn nhiều, nhưng liệu Khoa của ngày xưa có còn không? Hạ mông lung và lo sợ vì điều ấy.

Đám bạn lục tục ra về, Hạ đứng đợi bên đường định bắt taxi. Khoa lấy xe ra, đứng bên cạnh.
- Có muốn đi quá giang một đoạn không? Khoa cười với Hạ rất hiền. Cô bẽn lẽn khẽ gật đầu.
Hạ ngồi sau xe Khoa, tay muốn vòng qua và ôm lấy anh nhưng có gì đó ngần ngại. Giờ Hạ mới thấm thía cái cảm giác khoảng cách không <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> phải là xa ở cùng trời cuối đất mà khi người ta đang ngồi bên cạnh nhau mà ngỡ như người xa lạ. Hạ nắm chặt bàn tay, run run và nhớ lại những ngày tháng cách đây hai năm khi anh và cô bên nhau vẫn còn nguyên những cảm giác yêu đương ngày nào.

Đêm Hà Nội mùa hè dịu dàng. Một cơn mưa vừa đổ xuống bất chợt rồi tạnh khiến cho đường phố mát mẻ như mùa Thu. Đám nước mưa còn loang loáng trên phố còn phản chiếu ánh đèn đêm xô bồ. Hạ hít một hơi sâu, chẳng biết nói gì với Khoa, và chẳng biết anh đang có cùng suy nghĩ như Hạ bây giờ không.
- Anh…. Dạo này vẫn tốt chứ!
- Mọi chuyện vẫn tốt đẹp cả. Còn em.
- À, em cũng… tốt.
- Vậy là được.
- Anh… giờ yêu ai rồi?

Khoa không trả lời câu hỏi của Hạ, dường như anh không muốn cô biết quá nhiều về tình trạng của anh lúc này. Hạ cũng thôi không hỏi nữa, cảm giác giống như họ chưa từng thân thiết. Dù trước đó anh và Hạ đã từng là bạn trước khi yêu nhau, nhưng cái cảm giác lúc này là sự xa cách và lạnh lùng đáng sợ. Khoa rất biết cách giữ khoảng cách, cũng rất từ tốn, chẳng hề vồ vập hay biểu hiện chút gì cho cô biết là anh phần nào đó mong chờ sự trở về này của cô.

Khoa dừng trước cửa nhà cô, Hạ bước xuống trao lại chiếc mũ bảo hiểm. Chiếc mũ đó có thể chẳng phải là dành cô nữa. Anh luôn chu đáo như thế, nhưng cô biết, có lẽ, sau hai năm, sau khi yêu thương và mọi thứ với Hạ trở nên xa cách thì đúng là anh sẽ cần một người khác yêu thương anh khi Hạ không còn ở đây. Hạ biết mình đã ích kỉ khi đã rời xa anh, nhưng, chẳng lẽ anh chẳng thể nào đợi cô lâu thêm một chút sao. Trong tình yêu người ta có rất nhiều phép thử, vậy cô đã có hai năm rời xa anh và vẫn chẳng thể nào yêu một ai khác. Còn anh, chẳng lẽ anh không đủ nhẫn nại để vượt qua phép thử đó sao?

Cô nước mắt ngân ngấn nhìn Khoa trước khi anh định quay xe đi. Hạ lấy hết sức can đảm vòng tay qua eo anh. Thổn thức:
- Anh…cho em ôm anh một chút thôi nhé!
Khoa im lặng, nghe nhịp đập của tim của Hạ đập lên lưng Khoa thật gần. Anh im lặng, không gian đêm im lặng. Chỉ có tiếng nấc của Hạ cất lên từng đợt nghe xót xa.
- Em vào nghỉ đi. Chúc em ngủ ngon.
Hạ buông tay khỏi anh. Vậy đó, anh vẫn cứ mãi vô tình với Hạ, vẫn là cái cảm giác này như hai năm
1 2 »

Phépthửmàutím|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Chống chỉ định hun - liếm , màn hình dưới mọi hình thức..
Nhật ký!
Trương Nhi - Gái đú Đồng Nai trai nhìn chảy nước dãi
[Takechi] Ít Mà Chất , Vừa Đủ Cho Anh Em Mệt Mỏi
LUNG LINH SẮC VIỆT.....
Cho phép em được yêu chị nhé
Nụ hôn dưới mưa
Không biết từ bao giờ
Model Hàn xẻng, body quá HOT- P11
Mặt trời trong mây

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí