JCuiBap.Tk

Nếu em vẫn còn yêu anh

   427
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
01/02/2016 - 17:23#1
Ôm chặt cuốn nhật kí của Bảo Thanh, tôi khóc. Ngoài kia trời vẫn mưa, cửa kính ướt mờ, dòng người qua lại trên phố cũng không nhìn rõ...

Tôi bước đi thẫn thờ trong cơn mưa cuối xuân bất chợt, mặc cho màn mưa cứ quật vào mặt, không đau, nhưng sao xé lòng. Vô hồn. Không thể diễn tả được thứ cảm xúc lúc này trong tôi. Hỗn độn và đau. Lạc lõng. Đau. Trống trải... Đau. Nhớ và đau. Yêu và đau...

Hôm nay là sinh nhật cô ấy.

Tôi không khóc. Tôi không thể khóc. Có phải vì thế mà ông trời khóc thương tôi. Khóc thương cô ấy...

Cô ấy chết rồi...

Bảo Thanh của tôi chết rồi...

Cô gái của tôi. Tình yêu của tôi đã rời tôi đi rồi...

Tôi không còn gì cả. Cô ấy là tất cả đối với tôi. Tiền tài, danh vọng, địa vị. Tất cả đều là phù phiếm, là giả tạo. Chỉ có cô ấy là hiện thực. Nhưng giờ thì cái hiện thực duy nhất ấy cũng đã bỏ tôi đi...

Chúng tôi đã từng yêu nhau đến thế nào..

***

Trước đây tôi đã nghĩ tạo hóa rất công bằng. Ông trời cho tôi được sinh trưởng trong một gia đình khá giả, giàu có và được nể trọng. Tôi sống với thân phận không khác gì một cậu chủ nhỏ, được cung phụng, chiều chuộng hết mực. Nhưng thứ tôi không có lại là một gia đình đúng nghĩa. Bố mẹ luôn vắng nhà với những bữa tiệc khuya, những chuyến công tác dài hơi. Tôi luôn chỉ có một mình, cho đến khi Bảo Thanh xuất hiện. Cô ấy đến và kéo tôi ra khỏi cuộc sống thiếu vắng tình cảm. Tôi yêu Bảo Thanh, là yêu thật lòng chứ không như những cuộc gặp gỡ được sắp đặt từ trước bởi bố mẹ. Chúng tôi tìm thấy nhau giữa những bộn bề của cuộc sống. Hai số phận, hai con người bất hạnh theo một nghĩa nào đó đã gặp, rồi yêu nhau...

Bảo Thanh không biết mặt bố. Cô ấy luôn tự ti bởi mình là kết quả của một tình yêu vụng dại. Mẹ Bảo Thanh không bao giờ kể về bố suốt 22 năm nay. Bà đã có một cuộc sống mới với người chồng hiện tại. Bà muốn tất cả chìm vào dĩ vãng, không muốn Bảo Thanh nhớ về con người bội bạc ấy. Bố dượng tốt với Bảo Thanh, nhưng cô chưa bao giờ thoát ra khỏi ý nghĩ mình là một đứa con riêng. Bảo Thanh khóa chặt cánh cửa tâm hồn mình, nhìn đời dưới một đôi mắt buồn.

Mẹ không phản đối tôi yêu Bảo Thanh, mẹ khen Bảo Thanh hiền lành và ngoan ngoãn, nhưng mẹ nói đời cô ấy sẽ khổ. Tôi không tin điều đó. Tôi thầm hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho Bảo Thanh suốt đời. Vậy mà... Giờ thì tạo hóa lại quá bất công với chúng tôi. Giữa tất cả những gì tôi đang có và Bảo Thanh, nếu phải cướp đi một thứ, sao không lấy hết những gì thuộc về tôi, sao không để cô ấy lại bên tôi? Cuộc sống như địa ngục, giờ tôi mới cảm nhận được, rằng nó tăm tối và ngột ngạt thế nào, khi xung quanh tôi chỉ là bóng đêm đặc quánh. Hằng đêm nằm nghe gió lùa qua khung cửa sổ, lạnh đến ghê người, và cơn đau tê tái cứ bám riết lấy tôi. Hình bóng Bảo Thanh chưa bao giờ thôi hiện lên trước mặt, tôi ngỡ đâu cô ấy vẫn đang bên cạnh mình...

Nhưng hôm nay là sinh nhật lần thứ 23 của Bảo Thanh, và chỉ có mình tôi lang thang trên con phố vắng, dưới trời mưa mỗi lúc một dày hơn, nặng hạt, và lạnh hơn... Ướt sũng. Mưa làm ướt mắt kính của tôi. Mờ mịt.

Chợt, có ai đó chắn đường đi của tôi. Một cô gái cầm chiếc ô màu xanh dương. Cô đứng nhìn tôi một lúc, rồi dúi chiếc ô vào tay tôi và quay đi. Mờ quá, tôi nhìn không rõ. Cô gái ấy, hình như... mặc chiếc áo khoác màu lông chuột giống Bảo Thanh, mái tóc dài buông xõa sau lưng giống Bảo Thanh, chiếc ba lô kẻ ca rô đan chéo của Bảo Thanh nữa... Tôi sững lại một lát rồi bỗng giật mình. Biết đâu, là Bảo Thanh đã quay về với tôi. Cô ấy cũng yêu tôi mà. Cô ấy nhận ra rằng không thể sống thiếu tôi chăng? Tôi đã mất đi lý trí trong một thoáng như thế, và đuổi theo cô gái ấy. Và rồi, cô dừng lại trước một quán cà phê... Cà phê Puku - Nơi hẹn hò quen thuộc của hai chúng tôi.

Thế nhưng, cô gái ấy, người đưa cho tôi chiếc ô màu xanh dương ấy, người đang <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> ngồi trước mặt tôi với mái tóc dài ướt và rối ấy, không phải là Bảo Thanh. Lẽ ra tôi phải biết điều đó. Sự thật trần trụi hiện về trước mắt tôi. Thế giới xung quanh tôi dường như sụp đổ thêm một lần nữa. Tôi đã tự huyễn hoặc bản thân mình, một cách trẻ con đến ngu ngốc. Tôi lặng đi trong tiếng nhạc Trịnh du dương làm mê đắm lòng người, nhưng cũng có thể bóp nát một con tim đang rỉ máu, như trái tim tôi lúc này đây.

- Anh Huy. – Tôi hơi giật mình khi cô ấy gọi đúng tên tôi – Em là Hạnh Nguyên, người đang học việc ở phòng tranh của chị Bảo Thanh... Xin lỗi anh vì sự đường đột này, nhưng...
- Sao em lại mặc đồ giống Bảo Thanh? - Tôi hỏi cô ấy bằng một ánh mắt vô hồn.
- Hôm nay là sinh nhật chị ấy. Bọn em đã hứa với nhau, vào ngày này sẽ gặp nhau tại đây. Chị ấy nói sẽ cho em gặp mặt anh. – Hạnh Nguyên trả lời, mắt rơm rớm.

Vậy ra, đây chính là cô gái mà Bảo Thanh từng kể với tôi. Người em mà Bảo Thanh rất quý. Bảo Thanh khen Hạnh Nguyên chăm chỉ, biết lắng nghe, thông minh và có tài, đặc biệt là rất hiểu cô. Cô ấy chia sẻ với Bảo Thanh về mọi chuyện, về công việc, gia đình, bạn bè. Bảo Thanh hẹn tôi vào sinh nhật lần này sẽ đưa cô ấy đến giới thiệu với tôi, và chính thức nhận Hạnh Nguyên làm em gái kết nghĩa. Ngờ đâu được, cuộc gặp gỡ này vẫn diễn ra đúng hẹn, chúng tôi gặp được nhau, nhưng lại không có Bảo Thanh.

- Em đã dọn phòng tranh vào tuần trước. Những gì của chị ấy em đã gửi lại cho gia đình rồi. Nhưng mà... - Giọng Hạnh Nguyên trầm xuống – Có một số thứ này, em nghĩ nên đưa lại cho anh.

Một hộp các tông nhỏ đặt ngay ngắn trước mặt tôi. Tôi nhìn Hạnh Nguyên, rồi run run mở hộp. Một đôi bông tai xinh xắn, một chồng thiệp chúc mừng của tôi gửi cho Bảo Thanh vào những ngày lễ đặc biệt trong năm, vài ba lá thư đã úa màu và một cuốn nhật ký được trang trí bởi nét vẽ của Bảo Thanh, cổ điển và khó hiểu, với dòng chữ nghiêng gầy: “Nhật kí, những ngày ta yêu nhau”.

Dường như có ai đó vừa đặt một dấu chấm hết, nhỏ bé nhưng nặng trịch trong tim tôi. Không còn nữa một Bảo Thanh nhỏ nhắn với khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt sâu thẳm còn phảng phất nét buồn. Ôm chặt cuốn nhật kí của Bảo Thanh, tôi khóc. Nước mắt rơi mặn chát. Đắng ngắt. Tôi không quan tâm việc trước mặt mình đang là một cô gái lần đầu tiên gặp. Tôi đã để cho cô ấy thấy sự yếu đuối của mình. Ngoài kia trời vẫn mưa, cửa kính ướt mờ, dòng người qua lại trên phố cũng không nhìn rõ. Chỉ nghe tiếng nhạc Trịnh vẫn day dứt và tiếng thổn thức nghẹn ngào của cô gái ấy.

***

Tôi trở lại với cuộc sống bình thường vốn có. Trước đây tôi chỉ quan tâm tới hai thứ, công việc và Bảo Thanh. Giờ thì chỉ có công việc. Tôi lao đầu vào các dự án của công ty như một con thiêu thân. Tôi vắt kiệt sức mình. Chỉ mong không có thời gian để nghĩ về Bảo Thanh, mặc dù hằng đêm, cô ấy vẫn hiện về trong những giấc mơ của tôi. Quá khó để quên được người con gái tôi yêu thương, khi mà những gì thuộc về em luôn ở bên tôi như hình với bóng. Cuốn nhật kí của cô ấy, tôi đã đọc tới mức thuộc lòng. Nhiều khi, tôi đã ngu ngốc thầm trách Bảo Thanh, trách sao lại rời bỏ những người cô yêu thương. Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng tôi biết Hạnh Nguyên rất nhớ Bảo Thanh. Chúng tôi vẫn thường xuyên gặp gỡ ở Puku và nói chuyện về Bảo Thanh. Cô gái ấy có chút gì đó giống Bảo Thanh, ở đôi mắt buồn sâu thẳm. Hạnh Nguyên hay gọi điện kéo tôi ra khỏi nhà vào mỗi chủ nhật để tôi khỏi nằm trong nhà mà nhớ lại quá khứ. Cô hay kể những điều mà Bảo Thanh nói về tôi với cô ấy. Cô có thể ngồi suốt cả buổi để chỉ nói về sở thích, trường phái hội họa cho đến cách mix đồ hay make up của Bảo Thanh.

- Chị ấy là idol của em. – Bảo Thanh nói với vẻ thích thú - Không biết bao giờ em mới được như chị ấy nhỉ?
- Em may mắn hơn cô ấy nhiều ấy chứ - Tôi cười nhẹ.
- Cũng gần hai năm rồi đấy anh <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> nhỉ? Không biết chị ấy có sống tốt không, có nhớ về anh và em không nhỉ? – Hạnh Nguyên chợt nói.
- Ừm, thôi em đừng nói chuyện đó nữa – Tôi tỏ vẻ không hưởng ứng câu chuyện của cô.
- Thực ra thì... Hôm nay em đến để báo với anh, em sắp mở phòng tranh. Em đã thuê chỗ lần trước em và chị ấy làm việc. Em sẽ tiếp tục công việc ấy như một niềm đam mê.

Tôi ngạc nhiên, nhìn chằm chằm vào Hạnh Nguyên:

- Em nói thật à? Bao giờ thì bắt đầu?
- Chắc là 2 tuần nữa. Em đang thuê người sửa lại cho phù hợp. Cả năm nay người ta cho thuê mở shop quần áo, thành ra chẳng hợp lắm. Bao giờ xong em sẽ gọi cho anh, nếu rảnh anh qua chơi nhé.
- Ừ, nhất định rồi – Tôi vẫn nhìn Hạnh Nguyên, chợt cười.
- Sao anh lại cười? – Cô ấy ngạc nhiên
- Cảm ơn em. Nhất định anh sẽ tới.

Hạnh Nguyên cười, nhưng tôi cảm giác được hình như có chút gì đó gượng gạo. Nụ cười ấy hình như chứa đựng cả nỗi khổ tâm nào đó mà tôi không thể đoán được. Tôi nhấp một ngụm cafe nhỏ rồi ngước nhìn Hạnh Nguyên, cô ấy đang nhìn ra phía cửa kính. Tôi chợt nhớ những lần hẹn hò cùng Bảo Thanh ở đây, cô ấy cũng hay có thói quen nhìn ra phía đó với đôi mắt buồn sâu lắng như vậy. “Hai năm, Bảo Thanh à, Hạnh Nguyên và anh đều không hề quên em. Em có hạnh phúc không?”.

***

Phòng tranh được sửa sang lại khá công phu so với trước đây nhưng vẫn giữ được cái chất của những người làm hội họa. Không màu mè, không cầu kì. Đơn giản với bức tường màu xanh hơi ngả về rêu, trên đó là những bức tranh của Hạnh Nguyên vẽ. Tôi nhận ra trong số những bức tranh được treo lên, có một số là của Bảo Thanh, được treo ở những vị trí vô cùng trang trọng. Tôi có cảm giác như nhìn thấy hình bóng của Bảo Thanh ở chốn này, rất rõ ràng. Đó là nụ cười khi thấy tôi tới thăm phòng tranh, đó là nét đăm chiêu hiện hữu trên khuôn mặt khi nhìn vào vật mẫu và vẽ, là khi say sưa giới thiệu cho khách hàng về bức tranh của mình... Giống như mới chỉ hôm qua thôi, nhưng sao lại xa vời quá.

Hạnh Nguyên đang cùng một số người thu xếp đồ đạc nên không biết tôi tới. Hôm nay cô ấy mặc chiếc váy màu xanh dương trông rất nổi bật. Tôi nhìn cách cô dọn dẹp phòng tranh với mọi người, cách cô đưa tay lên trán gạt những giọt mồ hôi mà thấy cảm kích vô cùng. Tôi tới sau
1 2 3 »

Nếuemvẫncònyêuanh|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Yêu một người
Rosi sexy đầy cám dỗ part 10
Gái xinh gợi cảm bên du thuyền
Tại sao anh không hôn em ?
Sau Khi Chia Tay Chàng Top Của Couple Gay "Cute Nhất Sài Gòn" Nói Gì?
Ý nghĩa ngày Valentine Trắng 14/3
Sa mạc và xương rồng
[Athena] Girl Nước Nào Khiến Anh Em Giết Hàng Nghìn Sinh Linh Bé Bỏng
Chị của em...
Thanh ruby siêu vòng 1 tuyệt tác của tạo hóa có chốt

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí