JCuiBap.Tk

Mãi mãi bên em

   486
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
01/02/2016 - 17:23#1
Tình yêu đôi khi giống như hàng mi trên đôi mắt. Bạn luôn nhìn thấy những thứ xa xăm, nhưng ít khi nào bạn nhận ra được sự hiện diện của những thứ gần bạn nhất.

Gió thu bắt đầu thổi, lướt qua đám cỏ dại ven đường. Mùa thu ở phương Nam không rõ rệt như ở Bắc, không có những con đường lá rụng vàng, không có mùi hoa sữa ngào ngạt lan tỏa, không có cái se lạnh làm lòng người cứ buồn man mác. Chiều thu ở phương Nam đầy nắng và gió, trong trẻo và mãnh liệt. Nhi lượn một vòng thành phố, tận hưởng cái không khí ấm áp dễ chịu của mùa thu, mùa nó thích nhất trong năm. Đôi mắt nhỏ với nụ cười tỏa nắng, nó hồn nhiên để gió lùa qua tóc với vẻ thích thú. Nó dừng lại trước một tiệm cà phê với cái tên khá lạ: "Xương rồng". Đó là một cái quán xinh xắn, có dòng suối nhỏ men theo lối đi với những cây xương rồng to lớn, đủ chủng loại lẫn kích cỡ mà nó nghĩ chắc chủ quán cũng phải tốn nhiều công tìm kiếm lắm. Bên trong quán là một không gian nhỏ nhưng được thiết kế khéo léo để không cảm thấy ngột ngạt, những chậu xương rồng be bé xếp đặt ngẫu nhiên, những chiếc đèn trang trí theo phong cách cổ điển. Một sự kết hợp hoàn hảo. Nhi thích cái không khí thân quen bình yên của quán, cả những chậu xương rồng - loài cây nó thích nhất.

- Nhi, từ hôm nay em chính thức được thăng chức lên làm nhạc công cho quán, tất nhiên em sẽ được tăng lương. - Anh quản lí không giấu được sự vui mừng khi vừa nhìn thấy nó, nhìn cứ như mấy nhà khảo cổ vừa tìm được xương hóa thạch khủng long ấy.

Nhi nhìn anh quản lí và cố gắng cho ra nụ cười tươi hết mức có thể, nhưng rồi quay lưng đi, mặt mày nó lại ỉu xìu bước tới chiếc piano. Nó đã làm thêm ở đây được hai tháng, công việc nó xin vào làm là phục vụ nhưng mỗi đêm, khi tất bật chạy qua chạy lại, nó vẫn hay liếc nhìn chiếc dương cầm màu trắng ở góc quán. Quán có người đánh đàn từ trước khi Nhi tới làm việc, vài hôm trước người đó bỗng xin nghỉ, anh quản lí loay hoay mãi vẫn không tìm ra người thay mà quán thì hút khách được một phần là do tiếng dương cầm dịu dàng, êm ái phát ra mỗi đêm. Thấy vậy nên Nhi ngỏ ý đánh thay đến khi tìm được người mới. Tối đó, nó đã đánh vài bản của Richard Clayderman. Đã lâu rồi Nhi không đánh đàn. Lúc anh quản lí đồng ý để nó thử, nó cứ lo lắng, không ngờ mọi người đều thích, chăm chú dõi theo từng âm thanh vang ra khi những ngón tay nhỏ nhẹ nhàng lướt trên phím đàn. Anh quản lí thì cười rồi gật gật đầu suốt, lại còn cho nó về sớm một cách bí ẩn. Nó biết ngay là thế nào hôm nay anh ấy cũng có "chiêu" gì đó. Thì ra anh ấy không tìm người mới nữa mà là “ưu ái” để nó lên thay. Thật lòng mà nói thì đánh đàn là công việc nhẹ nhàng, đúng sở trường, lương lại còn cao hơn việc phục vụ nhiều. Nhưng Nhi không muốn lắm, đã lâu rồi không đụng đến đàn và cũng đã lâu rồi nó quên đi cái cách bày tỏ cảm xúc hữu hiệu ấy. Nhi đã từng mê mẩn với phím đàn cùng những bản nhạc du dương xao xuyến lòng người, nhưng rồi một ngày nó quyết định không đánh nữa. Đó là ngày nó nhận ra mình đã mất đi những thứ quan trọng nhất.

***

Linh

Miêu tả ngắn gọn nhá: một anh chàng dáng người cao ráo cùng đôi mắt một mí đặc trưng. Môt thành viên lớp chuyên Toán học siêu giỏi cùng bảng thành tích đáng nể. Một thằng bạn thân thích đọc truyện Nguyễn Nhật Ánh và hay triết lí đủ mọi thứ nhưng lại luôn bị khống chế văn. Hai đứa thân nhau từ những buổi trưa ngồi hí hoáy giải bài tập, những buổi chiều chui vào nhà sách đọc ngấu nghiến đến tối mịt mới về. Linh luôn là người bên cạnh Nhi mỗi khi nó cần, luôn lắng nghe mỗi khi Nhi thất tình vì một mối tình “đơn phương vĩ đại” nào đó, luôn ngồi cạnh im lặng mỗi khi Nhi đánh đàn, Nhi từng ngỏ ý muốn thằng bạn tập chơi piano nhưng Linh một mực từ chối. Đối với Nhi, Linh giống như những tia nắng cuối đông sang xuân, không mãnh liệt cũng không yếu ớt, bền bỉ, dai <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> dẳng và đủ để làm tan những nỗi phiền muộn trong lòng.

Hai đứa chia sẻ cho nhau nghe tất tần tật về mọi thứ, cho đến một ngày Nhi bảo rằng mình đang thích một người. Quá hiểu tính con bạn và Linh cũng đủ tinh tế để hiểu được cái ngôn ngữ ấp úng và lí nhí trong miệng của Nhi bây giờ là đang nói về anh Dương, học trên 2 đứa 1 lớp. Từ hôm đó, cứ gặp Linh là Nhi cứ tíu ta tíu tít, nào là hôm nay anh Dương đã sửa giúp chiếc xe đạp khi tình cờ gặp trên đường, nào là đã xin được số điện thoại để cám ơn... Linh không mấy hứng thú nhưng vẫn cố gắng ngồi nghe rồi ậm ừ cho qua chuyện.

- Linh...
- Gì?
- Tao có chuyện muốn hỏi.
- Chuyện gì? Sao thế?
- Nếu… nếu tao có bạn trai thì sao?
- Thì mừng chứ sao, có người rước mày đi tao đỡ phải mỗi ngày ngồi nghe mày lải nhải đủ thứ.
- Thật không?
- Thật! Mà sao thế? Có bạn trai mà giấu tao à?
- Không phải, hôm qua… anh Dương bảo thích tao… Mà sao tao không cảm thấy vui cho lắm.
- Sao thế? Tao tưởng mày phải mở party ăn mừng chứ.
- Tao không biết, chắc tại bất ngờ quá. Mà mày không phản đối thật chứ?
- Ừm...

Một tuần sau, Nhi và anh Dương chính thức là một đôi. Những buổi trưa la cà ăn kem thay cho việc chăm chỉ làm bài tập, những buổi tối lượn lờ thành phố thay cho hàng giờ đồng hồ ngồi trong nhà sách. Nhi xa dần còn Linh thì vẫn giữ những thói quen cũ, một mình.

Hơn một tháng sau, Nhi nghe tin thằng bạn thân sẽ đi Úc du học, điều bất ngờ là Nhi nghe được thông tin ấy từ một người khác chứ không phải Linh. Phải nói sao nhỉ, Nhi gần như là người biết cuối cùng khi ngày lên máy bay của Linh đã gần kề. Nhi cầm điện thoại bấm số thằng bạn theo quán tính:

- A lô, tao Nhi đây, sao mày đi mà không nói với tao một tiếng? Bạn thân mình sắp đi du học mà tao chỉ được biết trước 5 ngày. Mày có còn coi tao là bạn thân nữa không đấy?...

Nói tới đây bỗng tiếng nó nhòe đi, trong lòng nó giờ có bao nhiêu ấm ức, nước mắt cứ không ngừng trào ra.

- Nhi à! Bình tĩnh nào, mày đừng khóc nữa, im lặng một lát nghe tao nói nè, chỉ nghe thôi, được chứ?... Tao quý mày lắm, mày là con bạn đáng yêu nhất của tao. Tao không nói là vì sợ mày buồn , khi đó mày sẽ làm đủ thứ chuyện linh tinh ngốc nghếch cho xem, đúng không? Tao đi rồi sẽ về mà, yên tâm nha, tao không bỏ mày đâu.

Rồi thằng bạn cúp máy, mặt nó vẫn cứ đơ ra, ít ra mấy câu lúc nãy cũng làm nó thấy an ủi phần nào. Nhi ngồi vào bàn hí hoáy viết gì đó, ở trên cùng ghi "Kế hoạch quà và tiệc chia tay", viết xong nó leo lên giường ngủ với bao kế hoạch trong đầu.

SMS 1:00 am: "Nhi - con bạn ngốc nghếch của tao! Chắc tao sẽ không bao giờ quên một con nhóc nhí nhố thích chọc tao điên lên rồi mè nheo làm nũng và xin lỗi. Tao cũng sẽ không quên đôi mắt biết cười cùng cái miệng hoạt động không ngừng của mày đâu. Mày biết không, lúc mày bảo mày thích một người khác, tao đã chết lặng mất mấy giây, khi mày với người ta là một cặp, tao đã chết lặng cả khoảng thời gian sau đó. Lúc đầu tao cứ sợ không biết tao đi rồi mày sẽ ra sao. Ai đủ sức ngồi nghe mày nói hàng giờ liền, ai đủ dũng cảm mắng mày ngốc rồi đau đầu suy nghĩ làm sao để mày hết giận, ai sẽ bên mày buồn và ai sẽ đưa khăn giấy khi mày mít ướt? Nhưng giờ thì tao yên tâm rồi, đã có người thay tao chăm sóc mày. Tao yên tâm để đi mà không báo trước. Vì tao rất sợ cảnh chia tay và cũng sợ rằng mỗi khi nghe tiếng mày bên đầu kia điện thoại nhòe đi là tao lại không chịu được mà leo máy bay về, nên chắc tao sẽ không liên lạc với mày một thời gian đấy. Tao bay chuyến sớm mai. Tao cố tình đưa tin ngày tao đi còn đến 5 ngày nữa. Cho tao xin lỗi! Tạm biệt! Con nít đáng yêu của tao."

Lúc Nhi đọc được tin nhắn đó vào sáng hôm sau, thằng bạn đã trên đường bay đến một nơi xa xôi cùng với ước mơ to lớn và… bỏ lại nó. Thời gian sau đó, Linh gần như biến mất, không online, không mail, không điện thoại, facebook thì đóng bụi. Nhi buồn bã và hụt hẫng, thằng bạn thân <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> bỏ nó thật rồi...

Dương

Một anh chàng chuyên Lý khối 12 và tất nhiên là trên Linh và Nhi một lớp. Không phải hot boy nhưng với vẻ ngoài ưa nhìn thì Dương cũng đã có khối đứa con gái theo đuổi và không hiểu sao Dương lại chọn Nhi, một cô bé nhỏ nhắn không hề nổi bật. Thứ gắn kết hai người chặt nhất có lẽ là chiếc piano, cả hai đều có niềm yêu to lớn với tiếng đàn dương cầm. Những buổi tìm bài mới rồi cùng nhau tập, những lần diễn văn nghệ khiến bọn bạn mắt tròn mắt dẹt, những chiều cuối tuần Dương kéo Nhi đến những tiệm cà phê nhỏ nhưng có đánh piano làm cô nàng mê tít, tất cả đã làm thành một thứ keo vô hình giữ chặt hai con người. Nhìn cả hai cùng hòa theo tiếng nhạc cứ như đang ở một thế giới khác chỉ có riêng họ, mọi người đã từng đinh ninh rằng không có thứ gì có thể phá vỡ được lực liên kết mạnh mẽ ấy.

Nhưng rồi Dương nhận được học bổng du học Pháp. Anh đã nói lời chia tay với Nhi trước ngày ra sân bay, Dương sợ khoảng cách xa vời cùng thời gian kéo dài không thể giữ nổi tình cảm. Nhi đã khóc suốt đêm hôm đó, sáng hôm sau nó không đi tiễn, chỉ nhắn một tin chúc may mắn thật sớm. Ngày hôm đó là sau hơn 4 tuần kể từ hôm thằng bạn thân đi và tất nhiên Linh không hề biết về việc Dương sẽ đi du học. Thế đấy, trong vòng một tháng, Nhi mất đi đến 2 người quan trọng nhất, và cả hai nó đều không thể nói lời tạm biệt.

Từ ngày cả hai đi, Nhi không còn hứng thú với piano nữa, vì không ai đánh cùng và cũng không ai nghe, nhưng bản thân nó cũng biết tình yêu âm nhạc trong lòng nó là không bao giờ tắt. Đêm nay là ngày nó tự cho phép mình quay lại, được thả hồn vào từng tiếng nhạc, được đánh lại những bản nhạc yêu thích khi xưa. Có lẽ nó cần phải đối diện sau gần 2 năm trốn tránh rồi. Dưới kia có bao nhiêu người chăm chú nghe tiếng đàn của nó cơ mà.

Về nhà với cơ thể mệt nhoài, nó say sưa đánh suốt mấy tiếng mà không để ý đến cái lưng mỏi nhừ. Nằm phịch xuống giường, nhìn đồng hồ, đã hơn 9h20, nó bật dậy thay đồ rồi mở máy tính đăng nhập yahoo:

Siu nhân: hôm nay đi làm về trễ à?
pika: ừm, hôm nay mình được thăng chức
Siu nhân: à ha! vì chuyện đánh thay tối hôm trước à?
1 2 3 »

Mãimãibênem|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Có phải là tình yêu ?
Lại là Hàn xẻng - nhưng ở 1 đẳng cấp khác- ae nhớ chuẩn bị khăn giấy
Gió đổi mùa
Nếu như anh đến...
Mod bbcode youtube pro by MrT98
Quá nét :)) ko xem đứng tiếc
Nga Trình : La hán đẩy xe bò
Kpop- sexy không giới hạn - P2
Chồng ơi! Bắt máy đi. Vợ sắp phải đi rồi !
Những người phụ nữ không có 8/3

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí