JCuiBap.Tk

Hoài niệm chiều đông

   434
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
26/01/2016 - 21:35#1
... Là hắn, Hắn khá thú vị nhưng tôi không thể tiêu hóa được việc hắn gọi tôi là Ngốc trong khi tôi không hề Ngốc. Tôi tự hào chứ, tôi là á khoa mà, nhưng niềm vui chẳng được bao lâu khi đã kịp biết thủ khoa là Hắn.

Mưa bụi rắc trắng xóa nền trời xám. Mưa làm ướt nhòe thảm cỏ, rửa mặt cho đám lá cây, vương trên tóc ướt và nặng một bờ mi. Mùa đông, bầu trời xám xịt và nặng nề, không còn cái trong trẻo và tĩnh tại của tiết thu, mây đen giăng giăng hàng ngập lối. Gió lạnh thổi gầm gừ, những cơn gió mùa đông lạnh buốt kéo theo sương giá. Hôm qua còn nhẹ nhàng cười với giọt nắng cuối thu, hôm nay mở cửa gió lạnh đã ùa vào lùng sục khắp phòng, xoa bù tóc rối. Thoáng rùng mình nhận ra đông về nhanh quá.

Những lúc một mình, Tôi thường tự giữ thăng bằng cho mình bằng một tách capuchino để những quá khứ ngủ sâu không dễ dàng trỗi dậy. Chút chênh vênh giữa chiều quên nhớ. Nhưng sao có những thứ nặng lòng lắm mà chẳng thể buông ...nặng mi cay nhưng mà không thể khóc...nặng trái tim nhưng mà chẳng thể quên... Tôi không thể quên được nó. Cái quá khứ hoang hoải mờ sương và đã ướt nhòa nước mưa. Những vệt buồn loang lổ in hằn nơi ký ức. Ký ức chưa bao giờ ngủ yên. Một hình hài vẫn còn nguyên hình rõ mặt. Một nụ cười vẫn đọng lại, tươi rói như mầm hoa đọng nắng…

***

Hành lang lớp đại học xa tít tắp, tôi co giò chạy thật nhanh, trễ giờ rồi. Buổi học đầu tiên và tôi thì không muốn vào lớp bằng cửa sau. Nhưng bực quá, sao tôi vẫn chưa kịp nhớ đâu là nhà C, đâu là nhà B nhỉ? Ôi lại muộn rồi. Bỗng. Rầm…tôi đang bay, chính xác hơn là tôi và cả cặp xách của mình đều đang bay. Đau quá. Định thần lại, tôi nhìn tên hung thủ chằm chằm và không để hắn nói gì xối xả chửi cho hắn một trận:

- “Sao thế hả? Đi phải nhìn đường chứ, sao đâm vào người ta thế hả? Mắt mũi cậu để đi đâu rồi…” Sau khi xả ra một tràng dài những bực tức tôi chợt nhớ ra mình còn giờ học ở nhà C308. Đang định co giò phóng lên lớp thì tên con trai chắn ngang mặt tôi. Hất hàm giọng như ra lệnh.

- Này khùng, C308 đi đường này cơ mà.

Trong khi tôi còn chưa kịp ngậm miệng lại vì quá ngạc nhiên thì hắn đã kéo tôi đi như chạy. Gớm sao mà hắn chạy nhanh thế? Có lẽ là do chân hắn dài, giờ tôi mới nhận ra tôi chưa cao đến ngang cằm của hắn. Giờ học đầu tiên môn “ Những nguyên lý cơ bản chủ nghĩa Mác- Lê Nin” . Tôi ngáp dài một tiếng đang định gục xuống bàn ngủ thì một giọng nói cất lên:

-Đừng ngủ gật trong giờ đầu tiên chứ ? Chẳng phải cậu ba chân bốn cẳng chạy đến đây vì giờ học này sao? Đồ ngốc.

-Sao cậu thích gọi người ta là khùng và ngốc thế hả? Đừng để tôi phải bực lên nhé,

-Bực lên thì cậu làm gì? Mắng người khác xối xả trong khi mình là người có lỗi ư? Đồ ngốc. Hà Nội không phải ai cũng hiền như tôi đâu. Tôi bỏ qua cho cậu bởi vì tôi thấy khi tức giận cậu cũng dễ thương đấy chứ”.

-Gì cơ?

-Không có gì, hắn khịt mũi rồi quay lại bài giảng.

-Sao cậu lại nhận ra tôi và cậu cùng lớp học? Chúng ta còn chưa học với nhau buổi nào mà.

-Vì ai mượn cậu đã cắt tóc ngắn lại có nụ cười xinh làm chi. Hắn trả lời nhỏ xíu. Hai má như ửng lên vội vàng ghi ghi chép chép trên tờ A4. Tôi nghe, sung sướng nhưng giả đò hỏi lại như không nghe rõ.

-Gì cơ, nói lại đi, tôi không nghe rõ…

Suốt buổi học hôm đó, tôi cứ lẵng nhẵng bám theo hắn để nghe hắn nói lại bằng được câu nhận xét hay ho kia. Buổi học đầu tiên, tôi đã có một người bạn mới. Là hắn, Hắn khá thú vị nhưng tôi không thể tiêu hóa được việc hắn gọi tôi là Ngốc trong khi tôi không hề Ngốc. Tôi tự hào chứ, tôi là á khoa mà, nhưng niềm vui chẳng được bao lâu khi đã kịp biết thủ khoa là Hắn.

Hắn và tôi trở thành một cặp. Chẳng phải yêu đương gì, chỉ là thích chơi với nhau. Đăng nói tôi là một đứa con gái mạnh mẽ, thẳng thắn và cứng rắn. Chơi với tôi thì hắn sẽ không cảm thấy <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> phiền hà vì cái bản tính nhõng nhẽo cố hữu của mấy đứa con gái. Hắn ghét những đứa con gái sau lưng thì gặm gà luộc cả con nhưng trước mặt con trai thì ăn thịt bò bằng nĩa. Hắn bảo tụi kia là “Đomino màu nhạt”. Tôi tò mỏ hỏi “ Đomino màu nhạt là gì?” Hắn cười haha và nói rằng:

-Ngốc ơi, cậu biết chơi Đomino không? Những quân cờ đomino đứng cùng đứng, ngã cùng ngã, không được quyết định mà luôn bị xô đổ cả một hàng. Đã thế lại nhạt màu nữa thì càng tệ. Nói toẹt ra là những con gà cồ thiếu iot.

-Thôi thôi, tha cho tớ. Cậu lại bắt đầu bài ca về sự cá tính rồi đấy. Tớ chẳng biết cá tính thì được cái gì nhưng hậu quả của sự ế ẩm thâm niêm thì tớ đây hiểu quá rõ. Trong khi những con “ Đomino màu nhạt” của cậu đang cặp kè ngoài kia thì tớ đang ở đây. Gặm bánh mỳ và chết già này.

-Nhanh thôi, bà già ngốc.

-Gì cơ?

-Không có gì.

Giờ tiếng anh, tôi đang chuẩn bị ngủ gật thì bị hắn nhéo tai đau điếng.

-Dậy học, môn này quan trọng, cậu không được ngủ.

-Tớ học môn này kém lắm. Tớ chẳng hiểu con chim kia đang hót cái gì. Tôi ngán ngẩm chỉ tay vào chiếc đài đang ông ổng phát ra một tràng gì đó mà tôi hoàn toàn mù tịt.

-Học tiếng anh không khó vậy đâu. Cậu cứ lười như vậy thì khi nào mới khá.

-Cậu học tiếng anh làm gì?

-Tớ muốn đi du học ở Sankt-Peterburg. Vì ở đó rất tuyệt. Có bạch dương, có tuyết trắng. Có sông băng…

Tôi ngủ gục trong tràng mơ màng của Đăng. Trong giấc mơ tôi thấy Đăng lướt đi trên đôi giầy trượt tuyết. Dọc con đường là những hàng bạch dương xanh thẫm.

Tôi và cậu ấy thường nói những câu truyện như thế. Không dài, không ngắn, không đầu, không cuối. Và thường thì tôi là người bị cậu ấy chọc cho phát điên. Nhưng tôi vẫn vui vẻ ở lại bên cậu ấy vì ngoài việc vỏ bề ngoài là một người “ mỏ nhọn” luôn miệng kêu tôi là đại ngốc thì cậu ấy chơi cũng rất được. Cậu ấy là người hay tắm mưa cùng tôi, ngoan ngoãn cùng tôi đi đập gián khi tôi stress cần giải tỏa. Là bờ vai tốt cho tôi khóc ngon lành bởi vì “ bỗng dưng nhớ nhà quá mà không thể về” . Vệ sĩ trung thành kiêm người dẫn đường lỗi lạc mỗi khi tôi có việc cần đi về khuya…

Mùa xuân, hai đứa rủ nhau đi du hí Hà Nội. Lang thang bus hay lượn lờ đường phố bằng con SH cao lênh kênh của cậu ấy. Loay hoay tìm những góc lạ nơi thành phố quen. Tôi thích bus hơn, bởi vì con SH của cậu ấy quá cao với chiều cao mẫu mực “ ba mét bẻ đôi” của tôi. Những lúc như vậy cậu ấy lại cười ha ha và xoa đầu tôi kêu là nấm.

Mùa hè. Cậu ấy rủ tôi đi bờ hồ lượn lờ Phố Cổ. Uống trà chanh bờ hồ, ăn kem Tràng Tiền tê lưỡi. Nhà Đăng có điều kiện hơn tôi. Nhưng tôi vẫn kiến quyết share và ngày đầu tháng và thường im lặng cun cút đi mua kem vào những ngày cuối tháng. Tôi không tham lam đâu, tại hoàn cảnh xô đẩy tôi đấy chứ. Những hôm cậu ấy kiên quyết đẩy tôi xuống bể bơi. Tôi sợ lắm, kêu khóc ầm ĩ. Đăng vẫn cho rằng tôi không thể chết đuối ở cái bể bơi cao 1m2 dành cho trẻ em được. Nhưng thấy 1p sau tôi vẫn chưa nổi nên thì cậu ta cuống cuồng lặn xuống đưa tôi lên. Cậu ấy khóc, lạc cả giọng, hét tên tôi. Điếc cả tai. Rồi cậu ấy hô hấp nhân tạo cho tôi.

Khi đó tôi không tắc thở vì nước, nhưng đã suýt nghẹt thở vì cậu ấy. Môi của Đăng rất mềm và ngọt. Cậu ấy không biết tôi không biết bơi nhưng biết nhịn thở ở dưới nước vì ngày bé hay thi với nhỏ em xem ai cắm mặt xuống chậu nước lâu hơn ( đừng cười, ngày xưa bạn không chơi trò này sao?). Sau vụ chết đuối hụt, cậu ấy cưng tôi lắm. Nhưng vẫn không thôi càu nhàu là tôi có chiều cao đáng tự hào như vậy là do không chịu học bơi. Nhưng kệ, tôi đã có điệp khúc “ Ai không yêu tớ bởi vì tớ chân ngắn thì người đó cũng không đáng để tớ yêu”.

Mùa thu, Hà Nội ngập trong những cơn mưa lá vàng.

-Không ai phủ nhận mùa thu Hà Nội đẹp, nhưng cậu phải biết ngắm đúng chỗ đỉnh của nó <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> thì thu Hà Nội mới hoàn mỹ được.

-Là ở đâu cơ? Tôi ngơ ngáo nhìn hắn với ánh mắt của con nai vàng ngơ ngác.

Đăng bật cười búng mũi tôi đánh chóp, kéo tôi ngồi lên con SH cao ngất ngưởng và gù lưng phóng đi. Những con đường đấy ắp lá vàng, khung cảnh lãng mạn như trong phim Hàn Quốc, bỏ mặc tôi rối rít nghịch ngợm với những chiếc lá vàng, Đăng ngồi đó, châm một điếu thuốc, và cười. Tôi không để cho Đăng yên, tôi bắt Đăng phải chu môi phù mỏ để chụp ảnh cùng. Mặc kệ Đăng cố xua tay, xua chân nhưng tôi đã quyết, Đăng đành phải phồng môi trợn mắt để tôi làm nhiếp ảnh gia. Những buổi chiều lang thang hồ Tây hay lượn lờ phố sách. Đinh Lễ đã quen bước chân của hai đứa. Đăng thích đọc sách trinh thám, logic như: Pháo đài số hay Biểu tượng thất truyền. Tôi thích những thứ nhẹ nhàng hơn, nhưng không quá nhạt nhẽo. Nhưng Đăng vẫn nhìn những tựa sách của tôi bĩu môi chê sến. Thường thì hắn sẽ phải thu lại cái bĩu môi đó và thay bằng một gương mặt méo mó và cái lưng ê ẩm.

Mùa đông. Tôi choàng lên cái cổ cao như cổ sếu của Đăng một chiếc khăn len, công trình mà tôi tự hoàn thành trước đó cả tháng trời. Đăng nhăn mặt kêu xấu, nhưng tôi thấy Đăng dường như đeo nó mọi lúc mọi nơi. Những buổi sáng ngủ lười muốn trốn học, Đăng gọi điện hét ầm ĩ mặc kệ cái giọng nửa van nài, nửa cáu gắt của tôi. Tối No-en, đứa bạn cùng phòng đi chơi với người yêu, tôi đang dài mặt mếu mào thì Đăng mò đến nhà tôi. Quẳng cho tôi một túi hạt dẻ nóng to sụ và chiếc đĩa chứa bộ phim mới cóng.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy nhàm chán khi ở bên Đăng. Tôi cũng không hiểu tình cảm của hai đứa ở mức độ nào, đã trên tình bạn nhưng chưa phải là tình yêu. Một chút ghen tỵ khi Đăng được cô nàng nào đó tỏ ra si mê lộ liễu. Một chút lo lắng khi Đăng khen một cô nàng nào đó xinh. Một chút giận hờn khi Đăng quên một vài cái hẹn. Cứ một vài cái một chút, tạo thành một cái gì đó mạnh mẽ và chắc chắn hơn. Một thứ tình cảm không mơ hồ nhưng cũng không rành mạch. Chẳng biết ngày mai ra sao nhưng tôi chỉ mong con đường tôi đi phía trước sẽ luôn có Đăng song hành.

Một lần Đăng đột ngột hỏi tôi.

-Nếu một ngày tớ cảm thấy muốn khóc.
1 2 »

Hoàiniệmchiềuđông|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Model Hàn xẻng, body quá HOT - P7
Thư Giáng sinh
Chỉ cần tin và yêu
Đứng ngồi không yên khi chân dài sexy sửa xe
Nấu cơm cho Nội
Tôi viết nỗi đau lên cát...
Ngắm mỹ nữ được khao khát nhất Nhật Bản Ai Shinozaki
Em trốn lâu như thế là đủ rồi ngốc ạ
Truyện ngắn ý nghĩa: Cuộc điện thoại lúc nửa điêm
Ngôi sao đậu trên nóc nhà

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí