JCuiBap.Tk

Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì cuối

   630
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
02/02/2016 - 09:27#1
"Nắng yêu hoa nhưng hoa không thuộc về nắng, hoa mãi là của gió, chỉ gió mà thôi…”
8. Ngôi nhà ma

Chuyến xe đi từ Thành phố Hồ Chí Minh đến một thành phố cao nguyên khởi hành lúc 8 giờ sáng, trên xe có mười đứa học sinh, dãy của Zen gồm nó, Huyên, Vân, Thiên, Vũ, dãy bên kia là đội đối thủ: Duy Phong, Lưu Ly, Linh Khanh và hai người nữa. Lần này, chúng nó sẽ đến ở tại một ngôi nhà cổ bị bỏ hoang nhiều năm vì bị ma ám, nghe đồn nơi đây có một người con gái đã thắt cổ tự tử vì bị người yêu phản bội, sau đó người yêu của cô ta cũng mất tích không một chút dấu vết, nhiều người đi ngang qua ngôi nhà vào ban đêm vô tình nhìn lên sẽ thấy những đốm sáng lập lòe nơi cửa sổ phòng cô gái đã chết, có người còn thấy một bóng trắng thoắt ẩn thoắt hiện và nghe thấy những tiếng rít, những tiếng khóc, kêu la thảm thiết trong ngôi nhà. Sau cái chết của cô gái, người nhà của cô đem rao bán căn biệt thự, những chủ nhân mới của ngôi biệt thự không ai ở quá được một tuần đều phải chuyển đi, vì vậy không ai dám mua và ngôi nhà bị bỏ hoang từ đó đến giờ...

Zen có vẻ bị say xe, suốt từ khi lên xe đến giờ nó không nói nửa lời, chỉ ậm ừ cho qua. Khuôn mặt nó lộ vẻ mệt mỏi thấy rõ nên Huyên mới nói nó ngủ một tí cho đỡ mệt. Cơn choáng đầu khiến Zen nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, trong cơn mơ màng nó còn kịp thấy ánh mắt của người đối diện nhìn nó với vẻ lo âu. Xe đến nơi là hơn ba giờ chiều, dừng ở lưng chừng đèo. Bọn nó còn phải đi bộ thêm một quãng nữa mới đến nơi cần đến. Trời chiều chập choạng tối, khung cảnh bắt đầu trở nên âm u tĩnh mịch, đâu đó trên những ngọn cây thông trong rừng văng vẳng tiếng quạ kêu nghe như tiếng kêu ai oán, thê lương của một kiếp người. Màn đêm dần khoác lên mình vạn vật những tấm áo đen đúa, cô đặc lại một cách đáng sợ. Sương dần buông, không khí lành lạnh ẩm ướt khiến cho người ta lạnh thấu xương, không chỉ cơn lạnh bên ngoài mà còn một cơn lạnh mơ hồ đáng sợ ở trong lòng. Zen khẽ rùng mình, chiếc áo khoác nó khoác lên người không đủ để làm giảm bớt cái lạnh nơi đây.

- Hắt xì!

- Cảm rồi à? Cậu khoác áo tớ vào đi! – Huyên cởi bỏ chiếc áo jacket trên người nhẹ nhàng khoác lên vai nó.

- Không được! Còn cậu...

- Tớ ổn mà, cậu đừng lo. Cậu mà ốm ra đấy là phiền lắm đấy!

- Ừm, cảm ơn!

Trong bóng tối dày đặc, những chiếc đèn pin nhỏ bé được dịp phát huy hết công suất của mình. Bọn nó vẫn tiếp tục tìm đường đến căn nhà đó qua tấm bản đồ chỉ đường.

- Mọi người đi sát bên nhau nhé! Đừng để bị lạc. – Phong cẩn thận nhắc nhở.

Bọn nó vẫn tiếp tục đi, đôi chân bắt đầu mỏi, cộng với đống hành lí trên vai cơ thể đã bắt đầu xuống sức. Đột nhiên, có một tiếng reo khe khẽ khiến cả bọn phải chú ý:

- Nhìn kìa! Đúng là nó rồi!

Cả bọn nhìn theo hướng chỉ của Thiên, ai cũng hiểu đó là cái gì. Căn biệt thự hiện ra trong màn đêm đen kịt nhờ dáng vẻ đồ sộ của nó, quanh căn nhà được bao bọc bởi cánh rừng thông.

- Nhanh lên, đi nào, sắp đến nơi rồi! – Huyên thúc giục.

Không hiểu sao trong lòng nó lại có một cảm giác bất an, nhìn khuôn mặt của mọi người ai cũng hiện lên một nỗi sợ rõ rệt, nhưng đã đến đây rồi thì không thể trở về được. Cả bọn bắt đầu bước chân lên vùng “cấm địa”, ngay lối đi lên dốc tiến thẳng về phía ngôi nhà có một tấm bảng cũ rích, xỉn màu với dòng chữ cảnh báo: “Nguy hiểm”. Lúc này đây, ngôi nhà ma đang sừng sững trước mặt bọn nó với vẻ đầy thách thức. Mặc dù không thể nhìn rõ ngôi nhà vì trời quá tối nhưng qua ánh sáng đèn pin mờ ảo nó có thể đoán được đây là một ngôi nhà đã được xây lâu đời theo lối kiến trúc Pháp cổ, rêu phong phủ kín cả lối đi lên những bậc cầu thang nên nếu không cẩn thận rất dễ ngã.

Huyên nắm chặt tay nó khi nó bước lên bậc thềm. Mọi người đều đã tập trung đông đủ ngoài bên ngoài ngôi nhà, chỉ cần <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> đẩy nhẹ cánh cửa kia và bước vào trong nhưng ai cũng đều cảm thấy do dự. Gió bên ngoài bắt đầu thổi mạnh, rít qua từng kẽ hở của bức vách tạo nên âm thanh u u đầy đáng sợ. Đột nhiên... "Rầm!" - Cánh cửa mở tung, gió từ ngoài lùa vô ào ạt. Chúng nó hét lên thất kinh: "Aaa!", tay chân đã bắt đầu cứng đờ như hóa đá. "Đừng lo, chỉ là gió mạnh đập cửa thôi." – Phong vội trấn an cả bọn. Cả đám như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm. Phong đi tiên phong bước vào trong trước, bọn nó lẽo đẽo theo sau. Căn nhà sặc mùi ẩm mốc và bụi bặm khiến nó hắt xì hơi mấy cái liền.

- Ai mang theo bật lửa không? – Vân quay sang hỏi bọn nó.

- Có đây! – Zen vội móc trong ba lô ba, bốn cái bật lửa đưa cho mọi người. Căn phòng sáng bừng lên sau khi được châm nến, giờ đây nó có thể quan sát kĩ cả căn phòng. Đây là tầng dưới của tòa nhà, hình như là phòng khách, có một bộ sô fa cũ nát bụi phủ dày được đặt ở giữa căn phòng. Lơ lửng trên đầu, trước mặt bọn chúng là những tấm “lưới” mạng nhện giăng đầy mọi nơi. Đang tập trung quan sát căn phòng thì Zen nghe thấy có tiếng hét thất thanh bên cạnh, khiến cả đám giật mình ngoảnh lại.

- Khanh, cậu làm sao vậy? Trông sắc mặt cậu yếu lắm! – Phong hoảng hốt đỡ Khanh ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ gần đó sau khi đã lau chùi sạch sẽ. Đó là lần đầu tiên nó thấy cậu ta quan tâm đến người khác như vậy, đây là Đặng Duy Phong mà nó từng quen biết sao?

Sắc mặc Khanh lúc này tái hắn đi, cô bạn không ngừng đưa tay ôm ngực, cơ thể co giật liên hồi, khuôn miệng liên tục phát ra những tiếng ho khù khụ không dứt, hơi thở khò khè, ngắt quãng, đầy nặng nhọc.

- Lấy giúp... tớ... cái... ba lô... – Từng lời nói ngắt quãng được Khanh thốt lên đầy yếu ớt.

Mọi người cuống cuồng tìm ba lô của Khanh và đưa cho bạn ấy, Khanh vội lục trong túi và lấy ra một ống hít, vật thường dùng cho những người bị mắc bệnh hen suyễn, không lẽ...?

- Tớ bị bệnh hen suyễn, xin lỗi đã khiến mọi người phải lo lắng. – Khanh nở nụ cười gượng gạo yếu ớt sau khi đã hồi phục sau cơn bệnh bộc phát.

Phong cầm lấy tay Khanh, khuôn mặt cậu vẫn còn chưa hết lo sợ vì sự việc mới xảy ra.

- Sao cậu không nói cho tớ biết? Đáng ra phải ở nhà chứ theo đến đây làm gì? Cậu biết là tớ đã lo lắng thế nào không? Nếu cậu có mệnh hệ gì thì sao?

Mặc dù trong giọng nói của Phong chứa đựng sự giận dữ, nhưng đằng sau đó là tất cả sự quan tâm, lo lắng của cậu ta dành cho người con gái ấy.

- Ngày mai chúng ta trở về! – Sau một thoáng im lặng, Phong tuyên bố.

- Sao lại về, vừa mới đến mà? – Cả bọn đồng loạt phản đối.

Vẫn giữ thái độ kiên quyết, Phong đáp:

- Ai muốn ở lại thì cứ viêc, tôi và Khanh sẽ về. Tình trạng sức khỏe của cô ấy hiện nay không thể tiếp tục cuộc đấu được.

- Hừ, không chịu được sao ban đầu không ở nhà luôn đi, còn theo tới đây làm gì cho vướng tay vướng chân. – Thiên bất mãn lên tiếng, câu nói bâng quơ của nó cũng đủ để cho tất cả mọi người trong căn phòng này đều nghe thấy.

- Cậu vừa nói gì hả? – Khuôn mặt Phong đỏ bừng, đôi bàn tay nắm chặt lại nghe răng rắc, cậu ta định xông vào nện cho Thiên một trận nhưng may là bọn nó đã kịp thời can ngăn.

Zen biết Thiên không cố ý làm người khác tổn thương, nhưng cái tính thẳn thắn quá đáng của nó đúng là gây ra biết bao phiền phức. Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Khanh bèn nhẹ nhàng cất tiếng:

- Xin lỗi vì đã gây ra bao phiền phức cho mọi người... khụ... khụ... tớ không sao đâu, có thể tiếp tục được mà. Phong đừng lo quá, Khanh bị thế này quen rồi, đừng để vì mình mà ảnh hưởng đến mọi người.

Sau một phút trầm ngâm, Phong cũng đành phải nhượng bộ:

- Thôi được, nhưng nếu cảm thấy không ổn thì cậu phải nói đấy nhé!

- Ừ, tớ biết rồi.

Cuối cùng thì mọi việc cũng đã được giải quyết êm đẹp. Nó cũng cảm thấy ái ngại cho sức khoẻ của Khanh, nhưng thật <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> lòng nó cũng không hề muốn cất công đến đây rồi lại về một cách vô ích, hy vọng rằng Khanh sẽ không sao.

***

Khanh và Phong mặc thêm áo ra ngoài để tránh bụi trong khi mọi người dọn dẹp qua. Trong cái nền u tối và lạnh lẽo của bóng đêm, ngôi nhà gây cho người ta cái cảm giác âm u, lạnh lẽo đến đáng sợ. Tòa nhà được xây theo lối kiến trúc Pháp cổ rất độc đáo, điểm đặc biệt ở đây là tòa nhà chỉ có một tầng, nhưng rất rộng, liên thông với phòng khách là những dãy hành lang dài dẫn đến các phòng, mái hình vòm tạo nên chiều sâu hun hút cho cảnh gian nhà, ẩn sau những lớp bụi và mạng nhện là những hoa văn, họa tiết được trạm trổ tinh xảo và rất có hồn.

Trong ánh nến chập chờn, bóng bọn nó in trên tường tạo nên những hình thù kì dị, bên ngoài gió bắt đầu nổi to kéo theo những chiếc lá khô tạo nên những âm thanh xào xạc trên nền đất. Cánh cửa sổ bị bật tung ra vì sức đập của gió thổi một luồng khí lạnh buốt tràn vào cả căn phòng, một vài ngọn nến phụt tắt. Huyên vội vàng đi ra đóng cửa sổ, còn bọn nó cuống cuồng châm lửa, ánh lửa bùng lên, bừng sáng cả căn phòng xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng mỗi đứa, gió khẽ luồn qua khe cửa tạo nên những âm thanh u u rợn người. Ngoài trời chốc chốc lại có một tia sáng rạch ngang bầu trời kèm theo tiếng sấm rền vang làm bọn con gái chúng nó phải hét lên kinh sợ. Nước mắt Khanh bắt đầu rơi lã chã, hình như khi quyết định đến đây cô bạn không ngờ được là phải đối mặt với những cảnh tượng khủng khiếp như thế này, nỗi hoang mang về lời đồn quỷ ám trong ngôi nhà này lại dấy lên trong lòng Khanh. Zen thấy thương cô bạn quá, một cô công chúa từ nhỏ đến lớn chỉ sống trong tổ ấm thì khi đối mặt với những nơi bụi bặm ẩm thấp và đáng sợ thế này hẳn là rất sợ hãi. Sực nhớ ra điều gì đó, Zen với tay lục ba lô lấy ra một bình giữ nhiệt, khi sáng trước khi đi mẹ nó đã đưa cho nó bình trà này, hy vọng là vẫn còn nóng. Nó mở nắp bình, một làn khói nghi ngút kèm hương thơm thanh dịu tỏa ra, xua tan mọi mệt nhọc và lo lắng. Zen rót trà ra tách và đem đến chỗ Khanh đang ngồi.

- Trà mẹ tớ pha đấy, cậu uống đi cho ấm.

Một thoáng ngạc nhiên lướt qua khuôn mặt Khanh, cô nhìn nó với ánh mắt cảm kích và đưa tay đỡ lấy tách trà.

- Cảm ơn!

“Xoảng!” Một thoáng sơ ý, tách trà trên tay Zen tuột ra và rơi xuống đất, tung tóe, tất cả
1 2 3...5 »

Hãyđểtấtcảtheogióbayđi-cuối|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Đừng khóc hãy vui lên vợ nhé
Khi nào anh mới thôi quên em
Quá nét :)) ko xem đứng tiếc
Yêu anh từ cái nhìn phía sau
[SIÊU HOT] Cô giáo viên mầm non tự sướng khoe ngực xôn xao cư dân mạng, ngực e này đo vội cũng phải 100 trở lên :v
Anh ở đâu, người em yêu nhất?
Anh là một gã tồi
Hồn Lỡ Xa Vào
xa nhau để mai ta yêu nhau
Vệt máu

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí