JCuiBap.Tk

Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì 2

   490
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
02/02/2016 - 12:26#1
"Từ nay, tất cả bọn họ đã trở thành kẻ thù của Ghost, tức là kẻ thù của toàn trường..."

Zen trố mắt nhìn bảng thông báo, nó uất ức đến nghẹn họng. Sao cô ta có thể dùng cách này để đối phó với bọn nó được cơ chứ? Đứng đằng sau, mấy thằng bạn cũng cùng mang một tâm trạng như nó.

- Thật là quá đáng! - Thiên bức xúc đấm mạnh tay vào tường.

- Để tao đi nói chuyện với cô ta. Không thể để bọn mày bị liên lụy như thế này được! - Huyên dợm cất bước đi thì bị tay Zen giữ lại.

- Mày đừng đi. Đã nói ngay từ đầu “sống chết có nhau” nên bọn tao sẽ không sống một mình đâu. Mày gặp cô ta bây giờ thì phỏng có ích gì nữa, càng khiến cô ta “ngư ông đắc lợi”. Tẩy chay thì tẩy chay, có sao đâu, chúng ta có nhau là được rồi. - Zen nhìn thằng bạn bằng đôi mắt cương quyết. Sự phản đối từ đám bạn khiến lòng cậu chùng xuống, quyết tâm ban đầu đã tiêu tan đâu hết:

- Thôi được rồi. Chỉ cần có chúng mày bên cạnh, còn lại tao đều không bận tâm.

***

Kể từ khi thông báo được đăng lên, đi đâu mọi người trong trường cũng tránh xa nhóm bọn nó, cả những đứa bạn trong lớp cũng không ngoại lệ.

- Tụi tao xin lỗi... - Linh Vịt nói với bọn nó bằng giọng điệu áy náy sau khi hẹn Zen ra một góc vắng.

- Không sao, bọn tao hiểu mà. Đáng ra bọn tao phải xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng đến cả lớp mới đúng. Thôi, mày vào đi kẻo có ai bắt gặp lại rắc rối. - Zen ra chiều cảm thông cho con bạn.

- Ừ, vậy tao vào đây! Cố lên! - Lời động viên của Linh vịt khiến Zen thấy như được an ủi phần nào. Ít ra thì không hẳn mọi người đều quay lưng lại với chúng nó. Đang định cất bước đi thì Zen nghe thấy có tiếng nói khuất sau bức tường kế bên khiến nó phải nán lại:

- Mày định dùng khuôn mặt giả nai này để quyến rũ bọn đàn ông à? Làn da trắng trẻo mịn màng này mà có một vết sẹo trên mặt thì sẽ thế nào nhỉ? Để coi mày còn vênh váo được nữa không? -Một giọng nói đầy đe dọa vang lên, tiếp theo đó là những tiếng hùa theo của một đám con gái.

- Đại tỉ, xử nó đi, chính nó đã dùng cái mặt này để quyến rũ người yêu con Vi. Không thể tha thứ được! Phải làm cho nó không còn dám vác mặt ra đường nữa...

- Xin... xin... tha...cho tôi! -Từng tiếng ngắt quãng, yếu ớt, xen lẫn cả sự run sợ của cô bé đang bị bắt nạt kia khiến Zen không thể tiếp tục đứng nhìn được nữa. Nó bước ra khỏi bức tường:

- Này...!

Những ánh mắt của những người đối diện đang đổ dồn về phía nó bằng cái nhìn tóe lửa khiến Zen chột dạ. Những đứa con gái này đều mặc đồ đen. Zen đoán chắc là người của Ghost nên chúng mới ngang nhiên làm càn như vậy. Đứa con gái có vẻ là kẻ cầm đầu, hai tay chống ngang hông, hếch mặt lên hỏi nó:

- Mày là đứa nào? Không phải chuyện của mày.

- Đây đúng là không phải chuyện của tôi. Nhưng các người làm thế này là phạm pháp, tôi không thể đứng nhìn được.

- Á à, con này láo. Được! Muốn chết cùng nó thì tao cho chết chung luôn. Xông lên tụi bây!

- Khoan! - Một tên đàn em quay sang nói với đứa con gái cầm đầu điều gì mà Zen không nghe rõ. Chỉ thấy sau đó mặt cô ta biến sắc.

- Thì ra mày là một trong những đứa dám đối đầu với Ghost? Được lắm! Vì Ghost đã ban lệnh không được dính dáng tới chúng mày nên tạm thời tao tha cho. Lần sau còn để tao gặp lại thì đừng có trách! Đi thôi tụi bây! - Nói rồi cô ta khoát tay ra hiệu cho đàn em rút lui.

Bị tẩy chay cũng có cái hay của nó đấy chứ, Zen thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Với võ công của nó thì nó dư sức hạ được đám vừa nãy nhưng bây giờ nó đã trở thành kẻ thù chung của cả trường rồi, nó không muốn gây thù chuốc oán thêm nữa. Zen quay sang cô bé vẫn còn đang run rẩy vì sợ hãi:

- Không sao đâu, bọn nó đi rồi. Em cầm lấy chiếc lược này chải lại đầu đi. - Zen trấn an cô bé và rút túi đưa cho nó chiếc lược nhỏ.

Một lát sau, cầm lấy chiếc lược con bé đưa trả, Zen chết lặng. Con bé <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> xinh thật! Làn da trắng hồng mịn màng, đôi mắt to tròn đen láy với hàng lông mi dài cong vút, bờ môi nhỏ nhắn, xinh xinh như quả anh đào chín. Những giọt nước mắt long lanh còn vương lại trên khóe mắt càng khiến cho vẻ đẹp ấy trở nên ngây thơ, trong sáng khiến cho bất cứ ai cũng phải động lòng. Trách gì mà nó bị bắt nạt như vậy. Đúng là đẹp lắm cũng khổ.

- Em tên gì? Học lớp mấy rồi? - Zen đưa tay chỉnh lại cổ áo bị xộc xệch của con bé, vừa hỏi.

- Em... em là Mai Phương, học 11A6. - Con bé lí nhí đáp.

Zen để ý thấy con bé cứ ôm tay nãy giờ, nó cầm tay con bé lên và nhìn thấy những vết sưng tấy.

- Con bé này, tay đau sao không nói? - Zen nói với nó bằng giọng trách móc, và lại lấy trong túi áo khoác ra một chai dầu nhỏ rồi thoa lên những vết sưng đó.

- Chị mang theo bên người nhiều thứ ghê há? - Con bé trợn mắt ngạc nhiên.

Zen cười, vì sao nó lại mang theo nhiều thứ thế này ư? Đơn giản là vì nó có một đám bạn thân chẳng bao giờ biết tự chăm sóc cho mình, lúc nào bọn nó cũng khiến Zen phải lo lắng nên không thể không mang những thứ này bên mình được. Sau khi băng bó cho con bé xong, Zen dặn nó cẩn thận với bọn người kia, toan quay đi thì...

- Đợi đã...

- Có chuyện gì sao? - Zen kinh ngạc hỏi nó.

- Em cảm ơn chị nhiều lắm! Chị có thể cho em biết tên được không? Em... Em muốn biết tên ân nhân của mình.

Ra thế, thế mà nó tưởng chuyện gì ghê gớm lắm. Zen mỉm cười nhìn con bé.
- Chị giúp em không mong được nhớ ơn đâu. Bảo trọng nhé!

***

Đã hơn hai tuần nhóm của Zen phải sống trong sự xa lánh của cả trường. Giờ đây đến trường đối với nó không khác nào một sự tra tấn, tra tấn về tinh thần. Những áp lực ở trường khiến Zen cảm thấy mệt mỏi, nó đoán chắc tụi bạn nó cũng vậy nên hôm nay, ngày nghỉ cuối tuần, nó đã rủ cả nhóm đi cắm trại ở ngoại ô thành phố bằng xe đạp để giải tỏa hết mọi căng thẳng tích tụ ở trường bấy lâu nay. 7h cả nhóm đã có mặt đông đủ tại điểm hẹn. Zen đã chuẩn bị đầy đủ thực phẩm và các đồ dùng cần thiết cho cả bọn. "Xuất phát thôi!" - Những chiếc xe bắt đầu lăn bánh, khởi đầu của một cuộc hành trình khám phá và trải nghiệm, hai ngày một đêm. Đây không phải lần đầu chúng đi xa thế này, Zen là con gái nên được ưu tiên ngồi sau xe, Huyên chở nó. Những tia nắng ấm áp của một ngày mới bắt đầu lan tỏa khắp mọi nơi. Làn gió mát lành ngược chiều cuốn lấy mái tóc dài của Zen khiến nó bay bay. Zen khẽ ngân nga câu hát phù hợp với tâm trạng tươi vui của nó lúc này. Đột nhiên, có tiếng gào “long trời lở đất” khiến mấy con bò đang gặm cỏ từ xa cũng phải ngoái lại nhìn: Dắt tay nhau trên đường tung tăng vui ca ngày th...áng...!" Cả bọn cười ầm trước giọng hát “thét ra lửa” của Vũ. Zen nhăn nhó:

- Này! Sao lần nào mày cũng cắt ngang nguồn cảm hứng của tao thế hả?

-Thì tao thấy mày ca một mình cô đơn quá nên tao góp vui thôi mà. - Vũ giả vờ chống chế. Cuộc đấu khẩu giữa hai đứa nó làm náo động cả không gian tĩnh lặng buổi sớm mai. Những tràng cười liên tục nổ ra, thay thế cho vẻ ảm đạm ban đầu.

9h15, ngoại ô thành phố.

- Đến nơi rồi! - Zen la lên khi nhìn thấy những cánh đồng cỏ lau, những đồi cỏ xanh mướt trước mặt. Lâu lắm rồi bọn nó mới trở lại đây, khung cảnh vẫn vậy, vẫn hiền hòa và thơ mộng như trước, chẳng hề thay đổi. - Dựng lều ở đây thôi!

Bọn nó dừng chân ở một đồi cỏ, xung quanh vun vút những hàng dương. Mặt trời đã lên cao, bọn con trai ở lại dựng lều, còn Zen được phân công đi nhặt củi khô để nấu nướng và buổi tối đốt lửa trại. Những tia nắng chói chang xuyên qua từng kẽ lá của khu rừng già một cách yếu ớt, đâu đó quanh đây những chú chim non nhảy nhót trên những cành cây, thỉnh thoảng lại bay sà xuống như chào đón người bạn mới là nó. Zen cúi xuống nhặt những cành củi mục còn vương vãi trên nền đất ẩm do trận mưa to của nhiều ngày trước gây ra. Từ lần đầu tiên đặt chân <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> đến nơi này, Zen đã cảm thấy có cái gì đó rất thân thuộc, dường như trước đó vùng đất này đã từng rất gắn bó với Zen, nhưng trong kí ức của nó tại sao lại không hề lưu giữ một chút ấn tượng gì về nơi đây? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu nó biết bao nhiêu lần nhưng nó mãi không thể tìm ra lời giải đáp cho chính bản thân mình.

Trở về chỗ cắm trại, lều bạt đã được dựng xong, Zen đặt bó củi xuống và bắt đầu công việc “đầu bếp” của mình. Cùng lúc đó, Thiên và Vũ cũng vừa đi câu cá về.

- Ơ, cá đâu? Bọn mày đi bắt cá sao lại ướt như chuột lột thế này? – Zen ngạc nhiên khi thấy trên tay Vũ là hai con gà... rừng và người nó thì nước vương vãi từ đầu đến chân.

Hai thằng ngại ngùng gãi đầu giải thích làm nó xém té ngửa:

- Hì hì, cá thì đúng là có câu được thật, nhưng mà... nhưng mà... – Vũ cứ ấp a ấp úng mãi làm nó sốt cả ruột.

- Mà sao?

Thấy thằng bạn cứ lắp ba lắp bắp kiểu này đến sáng mai cũng nói chưa xong, Thiên đành nhảy vào đỡ lời:

- Lúc đó bắt được hai con cá béo lắm, thằng Vũ mừng quá hò hét lung tung không để ý xung quanh thế là trượt chân, cả người lẫn cá rơi tõm xuống nước, tao vất vả lắm mới lôi được nó lên đấy!

Nhìn mặt thằng bạn lúc này đỏ lựng như quả gấc chín khiến Zen tức cười quá xá, nó ôm bụng lăn ra cười, phải cố nín lắm mới ngẩng mặt lên được, Zen chỉ tay vào hai con gà trên tay Vũ:

- Thế còn hai con gà...?

Như hiểu được ý Zen, Vũ đáp:

- Không kiếm được cá nên bọn tao đi bắt gà rừng về, coi như lấy công chuộc tội. Hehe!

Vừa nói, Vũ vừa đưa cặp gà cho Zen, một thoáng sơ ý, cặp gà tuột khỏi tay nó và nhảy tán loạn. Thế là một cuộc hỗn chiến diễn ra giữa người và... gà. Bốn thằng con trai với một đứa con gái, kẻ rào trước, người đón sau, cùng với những tiếng hét inh ỏi, những tiếng kêu thảm thiết và một trận mưa lông gà bay tứ tung. Kết thúc cuộc chiến, là bộ dạng te tua của cả đám, không kể đến mấy con gà. Lúc này đây, trên nền cỏ non xanh thẫm, có năm người đang nằm dài và tận hưởng cảm giác sảng khoái sau những giờ phút vật lộn đầy “căng thẳng” và “mệt mỏi”. Trên bầu trời cao, những đám mây trắng xốp nhẹ bồng bềnh trôi như mang đến sự trong trẻo và yên bình cho tâm hồn mỗi đứa. Thiên nằm gác đầu lên
1 2 3 »

Hãyđểtấtcảtheogióbayđi-2|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Viết cho mày…..
Hãy cho anh gọi em là gió – P1
Lặng lẽ yêu anh - Kì cuối
Gia đình lưu động
Trái tim bị khuyết
Nơi không có mùa đông
Mặt trời là Anh
trắng pháu hà, đợp miếng
[Athena] Gái Gái Tràn Ngập ViệtYo
[Athena] Hàng Họ Thế Này Bõ Lỡ Phí

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí