JCuiBap.Tk

Hạnh phúc mong manh

   437
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
29/01/2016 - 16:42#1
... Và anh cũng tan biến như làn khói mỏng… như chính ngày đầu tôi gặp anh. Nhưng tôi và anh đều cảm nhận được nhau. Thế là đủ! Đôi lúc hạnh phúc là thế thôi, dẫu rất mong manh.

Rầm…

−Đau quá! Anh làm sao thế? Đi đứng mà mắt mũi để đâu vậy?

Hắn ta vẫn cứ im lặng. Không một câu trả lời. Không một lời xin lỗi. Và tất nhiên điều đó làm cho nó tức điên lên.

Nó bắt đầu quan sát hắn. Cặp mắt sáng và sắc không long lanh, đáng yêu như thường ngày. Nó đưa mắt liếc hắn ta từ đầu đến chân và hùng hồn đưa ra ngay ý nghĩ trong đầu: “MỘT CON NGƯỜI KHÔNG RA GÌ MANG DÁNG VẺ CAO NGẠO”.

Nó cười. Một nụ cười bí ẩn. Chẳng đôi co thêm, nó quay lưng bỏ đi. Bất chợt, nó quay phắt người lại. Nó có cảm giác rất lạ. Có một ánh mắt đang nhìn nó, đang dõi theo từng cử chỉ hành động của nó. Nhưng khi nó quay đầu lại, nó không thấy có gì bất thường cả. Nhưng rõ ràng là có ai đó đã rất chăm chú nhìn nó. Không lẽ nó nhầm? Không! Chẳng bao giờ nó nhầm cả, vì nó có một trực giác tuyệt vời. Thế nhưng không phát hiện ra điều gì nên nó bỏ đi.

−Trễ mất cả mười lăm phút rồi. Tại cái tên đáng ghét đó. Hừm… không nghĩ tới hắn nữa. Thưởng thức phim thôi.

−Ui da! - Nó hét lên vì đau. Theo phản xạ tự nhiên, nó cầm điện thoại đang nhắn tin để soi xem người nào vừa giẫm phải chân nó.

−Anh làm gì thế? Anh cố ý phải không cái tên đáng ghét kia? − Tột cùng của sự tức giận, tiếng hét của nó làm mọi người trong rạp chiếu phim không khỏi giật mình và bất ngờ. Mọi ánh mắt ngỡ ngàng đều đổ dồn vào cô gái mặc áo đầm màu trắng xinh xắn, dịu dàng với mái tóc dợn sóng bồng bềnh.

−Ngồi xuống đi. Mọi người đang nhìn!

Ngắn gọn và cụt lủn. Nó lập tức ngồi ngay xuống như đang nghe theo mệnh lệnh. Nhưng với bản tính mạnh mẽ và bướng bỉnh, nó quay ngoắt sang bên gã đáng ghét và trả lại hắn cái giẫm chân hồi nãy. Hắn không la toáng lên như nó, sắc mặt vẫn điềm nhiên một cách bình thản. Nhưng nó biết một điều. Hắn đau. Nó mỉm cười đắc thắng!

Nhưng cả buổi hôm đó, nó không tài nào tập trung xem phim được. Bộ phim đối với nó như những mảnh ghép rời rạc và nhạt nhoà. Nó đang hướng sự chú ý tới một cái khác. Nó nhìn hắn một lần nữa, nhưng ánh mắt lần này không còn như trước nữa. Hắn ta ngồi khoanh tay trước ngực, đầu tựa vào phía sau ghế và hai mắt dán vào màn hình. Cái áo sơ mi sọc màu xám đen với chiếc mũ lưỡi trai và đôi giày thể thao làm cho hắn trông thật khoẻ khoắn. Nó cảm nhận bên trong cái vẻ ngoài cao ngạo và lạnh lùng kia là một cái gì đó rất rất hấp dẫn. Nó muốn khám phá, nó muốn chinh phục. Hình như hắn ta không biết nó đang chăm chú theo dõi hắn. Hay hắn biết mà cố tình làm lơ… Mặc kệ, nó không quan tâm nữa. Nhưng khi vừa nhìn lên thì phim đã hết. Nó thầm trách hắn. Tại hắn mà nó bỏ lỡ bộ phim nó thích nhất. Nhưng cũng tại nó, tại nó quá chú ý đến hắn, Nhưng tại hắn làm nó chú ý kia mà.

−Xin lỗi! − Hắn lướt ngang qua nó như một làn gió nhẹ nhưng rất đặc biệt với hai từ rất ư là ngắn gọn.

Rồi hắn biến mất trong dòng người xem phim ngay khi nó chợt tỉnh ra và định hình xem mình vừa nghe được gì. Nó lao ra tìm hắn… nhưng không thấy. Dường như hắn đã tan biến như một làn khói mỏng. Nó chạy đến thang máy. Cánh cửa khép lại, khép lại cả nụ cười của hắn dành riêng cho nó, khép lại một ngày xui xẻo của nó và một cuộc gặp gỡ. Nó vuột mất hắn!

Chợt! Nó nhận ra có gì đó mấp mé bên trong túi xách của nó. Một tờ giấy giấy nhỏ với rất nhiều số. SỐ ĐIỆN THOẠI. Hắn cho nó số điện thoại… của hắn? Tại sao? Không biết phải trả lời như thế nào, nó nhét vội tờ giấy vào túi rồi đi ra khỏi rạp chiếu phim.

***

−Thật là khó hiểu. Hắn ta là người thế nào vậy bồ? − Nó nhăn mặt hỏi nhỏ bạn thân.

Nhỏ nhún vai.

−Ai biết bồ? Có khi nào… tiếng sét ái tình không ta? Ten… ten… tèn… Chết pé Linh nhà mình rồi? Kể rõ mình nghe <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> xem.

Nó kể. Nhỏ Vy chăm chú lắng nghe, có vẻ rất thích thú với câu chuyện của nó. Nhỏ không ngừng “Ồ!” rồi lại “À…”. Nhỏ xuýt xoa và nói nó thử gọi điện thoại xem sao. Nó ngập ngừng. “Điện thoại cho cái tên đáng ghét đã đâm sầm vào nó, đã giẫm vào chân nó á? Không bao giờ.” Thế nhưng, sâu tận trong thâm tâm nó rất muốn, rất muốn được nói chuyện với hắn, được gặp lại hắn. Thấy nó cứ ngập ngừng, lưỡng lự ra chừng khổ sở lắm, nhỏ Vy nhanh tay giựt phắt cái điện thoại nó đang cầm quay quay trên tay và bấm số.

−Alô đi, mình bấm số rồi. Không nghĩ ngợi gì hết! −Nhỏ Vy tủm tỉm cười. Nhỏ Vy vừa gỡ rối cho nó, vừa cho nó đáp số của một bài toán mà nó đang phân vân.

Bao giờ cũng thế, Vy hiểu rõ con người nó. Nó mạnh mẽ hơn Vy, nó năng động và hiện đại. Còn nhỏ Vy, mong manh, dịu dàng, xinh xắn y như cái tên của nhỏ: Tường Vy. Nếu nó là những trận mưa rào mùa hạ thì nhỏ Vy thanh khiết như những cơn mưa mùa thu. Nó cũng không hiểu sao nó lại làm bạn với Vy, bạn rất thân nữa là đằng khác. Và cũng chỉ Vy hiểu nó.

−Alô − Đầu dây bên kia trả lời.

−Là tôi đây.

−Là em. Người anh đụng trúng trong thang máy và giẫm phải chân đúng không?

−Ơ… sao anh lại biết? Tôi chưa nói gì cơ mà!

−Không cần nói, chỉ em mới có cái kiểu nói chuyện như thế thôi. Tôi vẫn đang đợi điện thoại của em đấy.

−Kiểu nói chuyện như thế là sao? Anh xem lại anh đi. Mà tại sao anh lại đợi điện thoại của tôi? Anh nghĩ tôi sẽ gọi cho anh à? Anh lầm rồi, do nhỏ bạn tôi nghịch thôi.

−Anh biết chắc chắn em sẽ gọi. Anh tin vào điều đó.

−Anh…

Nó không biết phải nói gì. Nó cứng đơ người. Toàn bộ cơ mặt của nó như đông cứng lại. Tim nó đập loạn xạ tưởng chừng như sắp vuột ra khỏi lồng ngực. Nó thắc mắc những gì hắn nói. Tại sao hắn lại khẳng định rằng hắn biết nó sẽ gọi cho hắn? Hắn đọc được suy nghĩ của nó sao?

−Em không định nói gì à? Chỉ thế thôi sao? Anh xin lỗi, hôm đó có đau lắm không?

Hắn xin lỗi nó! Nó có nghe nhầm không vậy? Hắn hỏi nó có đau không?...

−À... ừ… không sao.

−Dịu dàng một chút. Thế phải hay hơn không cô bé.

“Ôi trời! Hắn đang nói cái gì thế này? Hắn bị làm sao à?” - Nó chun cái mũi lại, mặt nhăn như vừa cắn phải một quả ớt cay.

−Này, tôi không phải là người dễ dãi đâu. Anh đừng có hòng nhá. Nếu không có gì tôi cúp máy đây. Dù gì tôi cũng sẽ nhận lời xin lỗi dẫu muộn của anh.

Tút… tút… tút…

Nó cúp máy. Thở mạnh, thở dồn và nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nó choáng ngợp trước hắn. Hắn làm nó ngạt, như thể hắn nhìn thấu tim nó. Như thể hắn là một phần trong con người nó. Như thể nó và hắn là một. Hắn hiểu hết những tâm tư trong lòng nó. Nó miên man suy nghĩ. Nó không hề muốn gọi cho hắn, nhưng bản than nó cũng muốn được nói chuyện với hắn. Con tim nó chao đảo. Nó làm sao thế này? Nó bị gì thật rồi.

Mưa rồi!

Một hiên nhà trồng đầy hoa và ngắm mưa. Những nhánh hoa bò cạp vàng rũ mềm, đung đưa nhẹ nhàng trong gió. Những giọt mưa khẽ nằm im trong lòng bàn tay của nó. Lạnh nhưng kì diệu. Nó làm cho con người ta trở nên nhẹ nhõm một cách lạ kì. Nó thích mưa. Nó hay ngắm mưa qua cửa sổ và nghĩ ngợi mông lung nhiều thứ lắm. Về tương lai của nó, về cuộc sống của nó hiện tại, về một người hình như bây giờ nó xác định là hắn. Nó và hắn. Lặng lẽ, không ồn ào. Chỉ thế thôi. Nó muốn được như thế biết bao. Và nó cầm điện thoại lên, gọi cho hắn lần nữa…

***
[b]Ngọc Linh[b]

−Trời mưa nữa rồi!

−Không phải em thích mưa lắm sao hả nhóc?

−Này anh đừng có gọi em là nhóc nhé. Cảnh cáo đấy. Em lớn rồi.

−Ài chà, em lớn chừng nào hả nhóc? Lớn bằng anh không?

Anh cười lớn trong điện thoại, nụ cười sảng khoái và quen thuộc. Tôi không còn ngỡ ngàng vì nụ cười đó nữa. Tôi nghĩ người như anh chắc sẽ chẳng bao giờ biết cười là gì. Vậy mà… anh cười rất duyên. Nụ cười toả đầy nắng, ấm <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> áp như đập tan cái dáng vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng bên ngoài của anh. Nụ cười đó anh luôn dành cho tôi. Anh luôn nói rằng chỉ khi bên tôi anh mới thoải mái như thế. Không biết là anh thật hay đùa. “Nhưng anh ơi, em yêu câu nói đó và em luôn muốn là chỗ dựa cho anh.” Không biết tự bao giờ tôi bắt đầu quen thuộc với anh, bắt đầu cảm nhận thấy anh là một mảnh ghép trong cuộc sống của tôi. Tình yêu là gì? Tôi tự hỏi. Tình yêu của tôi và anh kì lạ lắm! Nó là sự chuyển đổi cảm giác đột ngột. Nó không đơm hoa kết quả như những cây trong vườn nhà tôi. Nó ào ạt nhưng mãnh liệt, nó làm cho con người ta đắm say trong thứ gọi là hạnh phúc. Và tôi cảm nhận được, phải chăng anh cũng yêu tôi? Anh chia sẻ với tôi nhiều thứ, nhiều điều trong cuộc sống. Nhưng mỗi lần nhắc đến ước mơ, anh lại thở dài. Tôi không thích anh như thế. Con người ai không có ước mơ. Tôi cũng có và anh cũng có. Tại sao anh lại thở dài như thế, điều gì đang làm anh nặng trĩu đến vậy... Tôi cảm nhận được có hòn đá đang đè nặng lên vai anh. Nhưng tôi không thể chạm tới và giúp anh được.

−Em… em có chuyện muốn nói với anh. −Tôi ngập ngừng, vì điều tôi nói ra rất quan trọng với tôi.

−Anh biết em muốn nói gì.

−Sao… anh biết…

−Chuyện đó để sau, tối nay mình đi xem phim nhé. Anh bận tí việc nên không đón em được. Rạp phim lần đầu mình đụng phải nhau ấy.

−Không sao ạ!

Tôi bỗng bật cười khi anh nhắc lại chuyện cũ. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó. Tôi vuột mất anh. Nhưng giờ tôi có anh. Đó là sự thật, một sự thật ngọt ngào. Cái con người cao ngạo, lạnh lùng và đáng ghét đã làm tôi đau điếng. Nhưng bây giờ chính tôi cũng ngỡ ngàng vì tôi đã yêu con người đáng ghét ấy.

- Ôi! Sẽ trễ mất! - Tôi cuống cuồng chuẩn bị. Đây là lần thứ hai tôi gặp anh sau lần tôi và anh đi ngắm mưa cùng nhau. Chúng tôi chỉ giao tiếp qua điện thoại. Đầm trắng. Anh rất thích màu trắng. Anh nói nó nhẹ nhàng và thanh khiết. Và vì anh thích sự dịu dàng. Tôi kẹp nhẹ mái tóc bằng một cái nơ màu hồng nhạt be bé. Cuối cùng tôi hài lòng ngắm nhìn lại mình trong gương. “Ồ! Cũng không đến nỗi nào.” Tôi dường như không nhận ra tôi nữa, tôi khác với mọi khi quá! Tôi thay đổi nhiều, nhưng tôi chấp nhận bởi anh thích như thế. Có gì không tốt? Dẫu mạnh mẽ nhưng con gái vẫn nên dịu dàng một tí, có lẽ sẽ đáng yêu
1 2 »

Hạnhphúcmongmanh|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Share một số func johncms
Tạm biệt các thím ,em ra đảo tắm mát đây,Hà Nội nóng quá đi :((
Vài bức hình thả rông hưởng ứng ngày quốc thế không mặc áo ngực
Mất anh, em sẽ không khóc đâu
Chỉ là cái tựa mà tôi chưa biết gọi tên
[MacproDS] Có MAC có vếu - NHÃ THY
TỔNG HỢP THỦ THUẬT RIP FACEBOOK
Angela Phương Trinh tung hình mới xinh như công chúa, có ai phải nuốt nước bọt vì thèm ko@@@@
Thiên thần của tôi, riêng tôi mà thôi
Ngày của Mẹ!

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí