JCuiBap.Tk

Đi tìm bình yên cho ngày mới

   486
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
02/02/2016 - 09:27#1
Cô sẽ không còn chờ đợi ai nữa. Cô sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, sẽ làm những việc mà đáng ra bản thân đã không nên để thất lạc cho tới tận bây giờ...

“Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên, có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đến một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng chỉ vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất, khó mà quên nhanh khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi. Mỗi một con người vì sự mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung. Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người, cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu”...

***
1. Lộc cộc những giấc mơ

Hai năm không hẳn sẽ khiến con người ta thay đổi, nhưng cũng không hẳn là đã đóng sập cánh cửa hạnh phúc mãi mãi.

Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu... Tám mươi tám con cừu... Đã đếm tới gần 90 con cừu mà Tự Đình vẫn không ngủ được. Khuya quá rồi còn gì. Khẽ xoay mình sang bên trái, Tự Đình đưa tay vân vê chiếc đèn ngủ, miệng lẩm bẩm:

- Sao mình lại không ngủ được nhỉ?

Rồi bỗng dưng, hình ảnh một ai đó bắt đầu hiện ra trong đầu cô, mờ rồi lại rõ, lại mờ lại rõ. Cứ như vậy, cô không biết chính xác cảm xúc lúc này của mình như thế nào nữa. Hình như Tự Đình đang nhớ một ai đó, không da diết lắm, chỉ là như thoáng qua. Nhưng...

Tự Đình thôi không nhìn chiếc đèn nữa. Cô ngước nhìn chiếc Dreamcatcher treo trên đầu giường, miệng nhoẻn cười. Cái điệu cười nhạt nhạt nhưng khiến cho người ta nhớ lâu và dai thì chỉ có cô mới làm được. Đã có người nói với cô rằng: "Khi nào không ngủ được thì hãy nhắm mắt lại và đếm cừu, cứ đếm từ một cho tới một trăm là sẽ ngủ được ngay thôi." Từ đó tới giờ, cô làm như thế nhiều lần và cảm thấy rất hiệu nghiệm, nhưng sao hôm nay lại không được nhỉ? Cô chau đôi mày, suy nghĩ miên man.

Chiếc Dreamcatcher đung đưa. Đêm nay Tự Đình không chốt cửa sổ. Cô vốn dĩ rất nhát ma, nhưng vì hôm nay là một ngày đặc biệt nên cô lấy hết cam đảm để cửa mở toang, mời gió vào phòng. Gió lộng càng làm chiếc Dreamcatcher đung đưa mạnh, cô vội bật dậy để giữ yên một lúc. Cô sợ chiếc “bùa” ấy lại rơi xuống lần nữa như đêm hôm qua. Đối với cô, thứ ấy như báu vật của riêng vậy. “Truyền thuyết cho rằng bộ tộc người Ojibwa luôn tin tưởng họ có thể kiểm soát được giấc mơ của mình. Dreamcatcher là một loại bùa được treo ở đầu giường để nắm giữ không cho cơn ác mộng đi qua. Những giấc mơ đẹp sẽ được đi qua chiếc vòng lưới rồi theo những chiếc lông vũ đến người ngủ... Còn lại giấc mơ xấu sẽ bị kẹt lại ở lưới và tan đi dưới ánh nắng bình minh..." Là một chiếc bùa đến từ người cô vô cùng yêu thương...

“Dreamcatcher... Dreamcatcher... Dreamcatcher...” Tự Đình không còn đếm số, cô đã chìm sâu vào giấc ngủ tự bao giờ.

***
2. Ký ức vọng về

Hạnh phúc chờ cho một mùa thương nhớ 2 năm về trước...

- Lộ Tự Đình, Đình Đình! Em dậy chưa?

- Đình Đình dậy rồi này, chờ Đình Đình 10 giây nhé. – Cô dụi mắt, cười khúc khích khi vừa gửi đi tin nhắn mới đong đầy yêu thương.

Chưa bao giờ trong 19 năm qua, cô thấy bình minh lại đẹp tới vậy, ánh nắng soi nhẹ vào căn phòng cô, nắng sớm thật ấm và yên. Ban mai khẽ hong khô những thổn thức vụng dại của Tự Đình. Cô mong trời sáng hơn bao giờ hết để được thấy message của anh gửi tới, để được “hưởng thụ” cái cảm giác vui sướng tột độ khi được gặp anh mỗi sáng là như thế nào.

Bước ra khỏi nhà, Tự Đình vui vui yêu đời đến lạ lùng. Phía sau hàng tường bi nở sớm, anh đã đứng ở trước cửa nhà cô từ lúc nào. Vẫn cái dáng điệu ấy, chân tay lóng ngóng bứt đầu bứt tai:

- Đình Đình, chạy bộ chung với anh nhé? – Người con trai ấy khẽ cốc vào đầu cô một cái rõ kêu.
- Vô duyên, sao <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> đánh người ta... đau!
- Lần này là lần cuối đấy Đình Đình. – Anh vừa nói vừa xoa xoa đầu làm mái tóc mà cô cầu kì chải chuốt rối bung cả lên. Anh không thèm đếm xỉa đến cái dáng vẻ ngạc nhiên và có phần hơi bàng hoàng của cô. Anh kéo cô chạy... chạy mãi.... tới cuối con đường quen thuộc mà hai đứa đã cùng nhau chơi đùa suốt 18 năm qua, nhưng sao hôm nay lại không phải là đánh nhau, cãi cọ, rượt đuổi... mà lại là chạy bộ. Người con trai ấy kéo cô lại gần anh hơn, đôi bàn tay nóng ấm dường như đang dùng mọi sức lực để có thể choàng cô lại gần… gần và gần hơn nữa. Cảm giác lúc này của cô thật tệ hại, trực giác của cô không tồi nên thấy rõ mồn một những hạt nước bé li li đang dần cô đọng lại khóe mắt anh. Không đủ nhiều để có thể rơi xuống vạt áo cô nhưng đủ để cô nhận thấy nỗi nghẹn đắng trong anh. Người con trai lần nữa ghì chặt tay cô để cô không thể vùng vẫy và nói:
- Đình Đình ngoan, hứa với anh là sẽ chờ quay lại đây nhé... Hai năm thôi, chỉ hai năm thôi, hứa nhé Đình Đình.
- Anh đi đâu? – Cô nghẹn ngào.
- Một nơi xa lắm, xa bằng một góc chân trời.

Anh ôm cô vào lòng, một lần nữa anh không để ý hay đưa ánh mắt nhìn đến khuôn mặt cô, đến biểu hiện cũng như lời nói của cô. Và cứ thế, lời hứa như-đã-từng-hứa sẽ được thực hiện, chắc chắn sẽ được thực hiện.

***

Những ngày anh đi là những ngày gió gào, nắng hắt, mưa bay. Cô không nhớ mình đã viết tên anh lên tờ giấy nháp hàng bao nhiêu lần. Là hàng chục, hàng ngàn, thậm chí là hàng vạn lần. Bao nhiêu lần ngồi vào bàn học là bấy nhiêu lần cô cầm bút và vẽ vời một thứ gì đó để khỏa lấp những nhớ nhung. Nhưng tới cuối thì dòng chữ đậm và trải dài cả trang giấy chỉ có duy nhất: Phan Gia Huy. Không phải cô không đủ mạnh mẽ để chờ đợi, chỉ có điều cô yếu đuối hơn cô tưởng. Biết là phải dùng lý trí trấn át con tim vụng dại này nhưng quả thực, không ai có thể làm gì được nỗi nhớ. Nỗi nhớ là thứ đáng sợ nhất đối với tình yêu, cô nhớ da diết nhớ tới cuồng si.

Tự Đình khẽ giật một tờ giấy nhớ màu lam, đề lên đó tám chữ: “Ngày mai phải để nỗi nhớ bình yên”, rồi dán lên bức tường vốn đã chi chít những mảnh giấy nhớ đủ màu sắc và với vô vàn dòng chữ tương tự thế này: “Ngày mai! Ngày mai không được tiếp tục thế này nữa, mày phải tin bên kia quả địa cầu, anh cũng mong mày cười thật nhiều mà!”, “Này Lộ Tự Đình, mày là cỏ dại, đã là cỏ dại thì phải ngoan cường chứ!”… Và cứ thế, cô cất giữ những lo âu vào từng dòng chữ đó. Như nhắc nhở với bản thân, đâu đó dưới cùng một bầu trời này, anh cũng sẽ đang nhớ tới cô. Anh và cô không kề nhau như bao đôi nhân tình khác, nhưng dù thế nào, dù ở bất cứ chốn nào của nhân gian thì cô và anh vẫn sống chung một bầu trời đấy thôi. Cô ngoan hiền với những vết xước về niềm nhớ, niềm thương và sự kì vọng. Anh mang tới cho cô nhiều hơn một niềm mơ ước, niềm mơ ước nhỏ nhoi nhưng lớn tới tận cùng trong cô. Không cao sang, không xa vời mà đơn giản như bao người vẫn ước mơ, đó là ngôi nhà nhỏ với cánh cổng sơn màu trắng xung quanh, cùng hàng tường vi hồng phớt, có anh, có những đứa trẻ… Chỉ vậy thôi, liệu có thể thành?…

Cô là vậy đấy, yêu anh không lí do, yêu anh bất chấp những gì mà cô đang phải một mình chịu đựng. Những ngày tháng bên anh là những ngày tháng ý nghĩa nhất trong cuộc đời cô. Anh hiện lên trong cô là một người chững chạc, là người có một vòng tay to lớn đủ tin cậy, để cho cô có thể ùa vào mỗi khi mệt mỏi. Cô yêu anh trong từng hơi thở, trong từng nhịp tim ngân...

Cô và anh gặp nhau vào một ngày mưa tầm tã của hai năm về trước, khi chuyến xe bus cuối cùng vừa lướt qua.

- Thôi chết rồi, lỡ mất chuyến xe cuối cùng rồi, làm sao mình về được nhà đây! – Cô gái mếu máo, người ướt sũng, mặt nhòe nhoẹt những nước là nước.
- Cô bé cần một chiếc taxi hay một anh xe ôm đây? - Giọng nói <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> trầm nhẹ của một người con trai đã quá quen thuộc với cô vang lên. 17 năm bên nhau chơi đùa, cận kề những suy tư từ lúc còn là những đứa con nít. Vậy mà tới tận bây giờ, hai kẻ lạ mà quen – quen mà lạ mới thực sự tìm được trong nhau những mảnh hạnh phúc thất lạc.

Rồi cứ thế theo thời gian, những yêu thương trong tim dần lớn, bủa vây lấy cô gái nhỏ. Nơi anh, cô đủ tin đủ yêu để có thể làm tròn bổn phận của một cô vợ ngoan hiền trong tương lai. Một cô vợ biết yêu chồng chăm con và hơn thế họ còn vẽ ra vô vàn thứ tốt đẹp khác mà những tưởng trong mộng mới có được. Họ yêu nhau nhiều hơn thế giới đang xoay chuyển ngoài kia. Không sóng sánh, không cồn cào, mà nhẹ và bình yên lắm. Cô trong mắt anh xinh xắn, bé bỏng, dịu êm và thanh khiết tới từng nhịp thở.

Tình yêu trong cô luôn sống như thế, dù là hai năm anh đến, anh kề bên hay là hai năm chờ đợi tiếp tục. Cô hi vọng, cô mơ ước, cô làm mọi thứ như anh dặn dò. Hai năm với cô không phải là ít, nó quá dài cho quãng đường tới, chặng đường cô phải tự đi một mình, không có anh.

Yêu thương anh cho đến khi thế giới đổi thay, dòng đời đổi hướng.

3. Cuộc tình vỡ - bản tình ca lỗi nhịp

Tự Đình lục lại cuốn nhật kí mà cô và anh đã dày công trang trí và cắt dán. Những dòng chữ còn mới đang hiện dần ra từng trang khi cô lật qua lật lại. Như cố tìm điều gì đó trong cuốn nhật kí này, cô mở đôi mắt to hết cỡ có thể để có thể nhìn được rõ hơn. Tới trang gần cuối, cô dừng lại vài giây, nhìn trân trân vào dòng chữ: “Tự Đình, nếu một ngày nào đó anh không còn đủ kiên nhẫn để yêu em thì em vẫn phải sống thật tốt nhé!”. Không phải thứ cô đang tìm, nhưng dường như cô chưa từng biết đến câu nói này của anh. Nó được viết vào đây tự khi nào mà sao cô lại không rõ chứ? Có nhiều hơn một câu hỏi đang nhảy múa trong đầu cô. Hình như tim Tự Đình vừa lỗi một vài nhịp. Buông cuốn nhật kí xuống sàn nhà, cô lấy tấm bản đồ mà trước khi đi anh đã cắt nó ra từ quyển sách của anh và đưa cho cô, anh còn bảo: “Nếu khi nào nhớ anh, thì hãy cứ nhìn vào đây, em sẽ tìm thấy anh. Hiểu không Đình Đình ngoan ngoãn?”. Cô mở ra, vuốt thật phẳng rồi nhìn sâu vào một nơi nào đó cách xa chốn này cả hàng ngàn cây số, nơi có người cô yêu chỉ cách xa đất nước hình chữ S nhỏ xinh có một
1 2 3 »

Đitìmbìnhyênchongàymới|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Dáng học sinh ngực phụ huynh part 2
Cố chịu đi, quay tay hại sức khỏe lắm ....
[MacproDS] Thủy ơi sao em dâm thế, em này chuyên up hình như này lên facebook
Anh còn đứng đó mà cười được à ? Anh có biết tui sợ thế nào không
Xoa dịu những vết thương
[Athena] Thú Vui Ngày Thứ 7
Rỏ rãi vì bưởi bòng của các hotgirl
Chỉ cần tin và yêu
Buồn buồn làm vài píc nóng nóng anh em ngắm chơi
Hẹn hò với người quen

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí