JCuiBap.Tk

Chia tay ấu thơ

   673
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
25/01/2016 - 20:26#1
“Con người ta, sống trên đời, ai cũng sẽ phải lớn lên. Nhưng dường như sự trưởng thành của mỗi người không chỉ dựa vào sự nhiều lên của tuổi tác, mà được đo bằng những trải nghiệm âm thầm mà sâu sắc trong tâm hồn".

Kì 1 : Cô Bé Mưa Rào

"Cậu bạn thân hồi nhỏ, cô bạn gái đầu tiên chúng ta thích, những trò đùa tai quái, những trò nghịch dại, liệu có bao giờ sau này giữa dòng đời ngược xuôi, ta bất giác nhớ lại những hình bóng thân thương ấy và thấy môi mình mỉm cười. Hay ta sẽ tiếc nuối bởi những giấc mơ thêu dệt nên một thời hoa mộng ấy đã trôi xa mãi chẳng bao giờ quay lại".

Tuổi thơ tôi gắn bó với con phố nhỏ nằm giữa lòng thủ đô Hà Nội. Nói là con phố cũng không đúng, thật ra đó chỉ là một cái ngõ nhỏ mà thôi. Nhà trong ngõ nên mỗi lần trời đổ cơn mưa lớn một chút là lại bị lụt. Hồi còn bé, tôi chẳng thấy những cơn mưa rào mùa hạ có hại gì. Chỉ thấy vui vì sẽ được lội bì bõm trong ngõ. Rồi tôi và thằng bạn thân chí cốt, có khi cả em gái tôi nữa, sẽ té nước lên nhau.

Hồi tiểu học, rồi cấp hai, mấy lần liền tôi và nó bị bố mẹ đánh cho mấy cái roi vào chân vì tôi thích nghịch nước. Nhưng phạt thì phạt thế chứ tôi chẳng bao giờ thôi cái trò đùa nghịch chỉ dành riêng cho bọn con trai nhà trong ngõ này. Về sau, tôi còn có thêm cái thú là ngồi cạnh chậu hứng nước mưa rơi tí tách xuống từ cái mái hiên bị dột. Đến khi bố tôi sửa lại mái nhà, không còn những ngày thỉnh thoảng có giọt mưa rơi xuống mâm cơm, tôi buồn đi một nửa. Rồi tới lúc con đường trong phố được phường nâng cấp, làm lại, không bị ngập nước nữa, lòng tôi lại thêm một nỗi buồn tê tái, cứ như có thứ gì đó bị mất đi trong mình.

Nhưng vì là trẻ con, nên dù có buồn, thì cũng hết nhanh thôi. Những mùa hè cứ thế trôi qua, vào kì nghỉ ba tháng cuối cùng trước khi tôi vào lớp 10, mỗi ngày trôi qua với tôi đều nhàm chán vô cùng bởi bạn bè tôi đều bận ôn thi vào cấp ba, chỉ có tôi, đã được bố mẹ chuẩn bị cho cái tinh thần sẽ học đúng tuyến nên coi việc ôn thi vào cấp 3 khá nhẹ nhàng. Dù sao thì tôi cũng là học sinh giỏi suốt 9 năm đi học cơ mà. Bạn bè bình thường từ chối đi chơi với tôi đã đành, cái thằng Lâm - bạn chí cốt từ thuở nhỏ của tôi tuần trước nghịch dại trèo lên cái xe máy của bố nó, định chụp mấy tấm ảnh lấy le, thế mà xe đổ, nó bị gãy chân phải bó bột nên cũng ở nhà suốt, bỏ tôi một mình.

Thấy tôi ngày nào cũng nằm ườn ra, học bài rồi lại nằm ngủ, mẹ bảo tôi được nghỉ rảnh rỗi thì ra phụ giúp bán hàng ở cái cửa hàng tạp hóa của bác tôi. Bác đây là anh trai ruột của mẹ tôi, nhưng nhà tôi nhỏ còn nhà bác thì to. Nhà tôi năm trong ngõ còn nhà bác nằm đường hoàng ngoài mặt phố, có gắn cả biển hiệu lớn, đèn điện sáng trưng. Bác không kết hôn nên rất quý hai anh em tôi. Lúc trước tôi và em gái, còn cả thằng Lâm hay ra cửa hàng bác mua kem ăn. Lần nào bác cũng không lấy tiền nên thằng Lâm thích nhất. Cửa hàng nhà bác lúc nào cũng bật điều hòa, kể ra mùa hè ngồi ở đó thay vì nằm tự kỉ trong cái căn phòng chật hẹp của tôi thì cũng thích thật đấy. Đấy là chưa kể nếu ra ngồi ngoài cửa hàng của bác phụ giúp có khi tôi còn thoát được mấy lời cằn nhằn không dứt của mẹ. Mà với thằng cháu là đích tôn thế này thì chắc bác cũng chẳng nỡ giao cho mấy việc nặng nhọc đâu mà. Thế là tôi gật đầu cái rụp, và ngay ngày hôm sau thì được mặc chiếc áo đồng phục màu xanh lá cây cho giống với các anh chị khác trong cửa hàng.

Ngày đầu tiên ngồi làm nhân viên bán hàng, tôi thấy công việc khá nhẹ nhàng bởi mọi người chưa thực sự tin tưởng một thằng nhóc chuẩn bị lên cấp ba lắm, nên cứ có khách tiến về phía bàn tôi định thanh toán thì lại có một anh hoặc chị nào đó chạy ra giúp đỡ. Ngày thứ 2 tôi được cất nhắc lên một chút khi có một đứa trẻ con hỏi quầy kem ở đâu thì tôi đã dẫn thằng bé ra tận nơi. Thật ra tôi cũng <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> khá rành chỗ quầy kem và các loại kem trong đó bởi hầu như ngày nào cũng chạy ra đây ăn. Ngày thứ 3 trời mưa tầm tã nên vắng khách. Bác tôi sợ trời mưa càng lúc càng lớn nên cho mấy anh chị nhân viên nhà xa về sớm. Thành ra trong cửa hàng chỉ con mình tôi và một anh cao gầy tên Thành.

Anh Thành là sinh viên từ Vinh lên Hà Nội học đại học, học ngành cơ khí nhưng lại rất mê văn thơ. Vắng khác, anh lôi tập thơ bỏ túi bé bằng lòng bàn tay ra đọc chăm chú. Thấy anh chẳng có vẻ muốn nói chuyện tán phét, tôi lên mạng thử coi có đứa bạn nào đang online không. Nhưng khốn nỗi đứa nào cũng bảo đang bận học, hay như cái thằng Lâm-mang tiếng bạn thân nhất của tôi thì nói thẳng thừng: “Tao đang bận chơi Game. Sắp phá đảo rồi mày ạ”. Ngao ngán bởi những câu chuyện về cái đảo tưởng tượng trong game của nó, tôi offline rồi đi lại gần cửa sổ, ngắm mưa. Được một lúc, đột nhiên tôi chú ý tới một cái bóng áo mưa màu vàng vẫn đứng trước mái hiên của cửa hàng, chiếc xe đạp còn dựng bên cạnh.

Lúc đầu tôi cứ nghĩ người đó chỉ đứng ở đó một lúc thôi, tới khi ngớt mưa sẽ đi, nhưng kì lạ thay, người này đứng rất lâu, và không hề giống những người trú mưa bình thường, người này không hề sốt ruột hay than thở gì. Tôi dí sát mặt hơn vào cửa sổ để nhìn cho rõ. Đó là một cô gái, chỉ nhìn được nửa bên khuôn mặt nhưng có vẻ còn rất trẻ, trông chiều cao thì chắc cũng ở tầm tuổi tôi mà thôi. Một bên gương mặt với gò má bầu bĩnh, lấm tấm những giọt nước mưa, một vài sợi tóc mái còn vương bên thái dương, “cô bé này nhìn khá dễ thương”, tôi lẩm bẩm.

- Đâu đâu, ai dễ thương?

Tôi giật mình quay sang bên cạnh. suýt hét toáng lên khi thấy mặt anh Thành đang kề sát. Anh chàng này tưởng mọt sách với mơ mộng mà hóa ra cũng dại gái ra phết. Tai thính vừa nghe thấy nói có người dễ thương là nhào tới liền. Tôi hất nhẹ cằm một cái:

- Kia kìa, cô bé mặc áo mưa vàng ấy.

Anh Thành nhìn theo hướng tôi chỉ, tặc lưỡi: “Ui dào, cũng bình thường, không mua hàng mà cứ đứng đó đọc truyện tranh mãi”. Lúc này tôi mới nhận ra cô bé “áo mưa vàng”, cứ tạm gọi thế đi đang đứng đọc say sưa một cuốn truyện nào đó. Thỉnh thoáng bắt gặp một điều thú vị trong truyện, “áo mưa vàng” lại cười khúc khích. Tôi quay lại chiếc ghế của mình, để cô ấy thoải mái sử dụng mái hiên chắn mưa của cửa hàng. Sáu giờ chiều, trời nhá nhem tối, tôi ngó ra ngoài, “áo mưa vàng” vẫn đứng đó đọc truyện, chắc định đợi tới khi trời tạnh hẳn mới về. Tôi ra công tắc điện gần chỗ cửa rồi bật đèn ngoài hiên lên. Anh Thành hỏi tôi:

- Không có khách mà em bật đèn làm gì cho tốn điện vậy Khoa?

Tôi chẳng đáp lại anh, còn đang mải nhìn xem “áo mưa vàng” có tinh ý nhận ra sự quan tâm nho nhỏ của tôi không. Nhưng đúng là ông trời khéo trêu đùa, đèn vừa bật lên thì “áo mưa vàng” nhìn đồng hồ đeo tay, cất quyển truyện vào chiếc túi nhỏ đeo bên sườn rồi lên xe đạp đi thẳng.

Mấy ngày hôm sau trời vẫn cứ mưa liên tiếp, cái này chắc là mưa do bão tháng 7 ở vịnh Bắc Bộ. Tôi vẫn cứ suy nghĩ lởn vởn về “áo mưa vàng”, về cái khung cảnh lãng mạn như phim Hàn khi hai đứa chỉ đứng cách nhau một cánh cửa kính. Một tuần, rồi hai tuần, “áo mưa vàng” không trở lại, tôi tạm chấp nhận sự thật phũ phàng rằng cô bé chỉ là một người khách trú mưa mà thôi, có khi hôm đó còn là lần đầu tiên cô vào cửa hàng này, có khi sau này cô cũng chẳng ghé vào nữa. Thằng Lâm đã đỡ hơn trước một chút, thỉnh thoảng nó lại lê cái chân bó bột ra ngoài cửa hàng chơi với tôi. Chắc vì mẹ nó vẫn kêu suốt là nếu nó nằm lì một chỗ như thế thì vòng bụng sẽ ngày càng trồi lên và hai chân nhỏ xíu lại mất thôi. Mà thằng Lâm lại là đứa rất coi trọng ngoại hình nên nó vội vận động ngay. Ra cửa hàng của bác tôi, thằng Lâm hớn hở lắm. Mấy chị nhân viên trong cửa hàng vừa khen nó trông sáng sủa là nó đã vội vàng kể ngay câu chuyện <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> về dòng họ nó có một chú làm diễn viên kịch nói nổi tiếng. Tôi chẳng biết chú nó nổi cỡ nào nhưng tôi thấy nó tự hào ghê lắm.

- Mày làm ở cái chỗ này sướng quá còn gì, có điều hòa, máy vi tính, lại còn được giao thiệp rộng, chả bù cho tao.

Ông nội Lâm là đại tá về hưu, hồi trẻ từng tham gia kháng chiến cứu nước nên được rất nhiều người kính trọng. Bây giờ ông nó già rồi còn mở cửa hàng thuê truyện tranh ở tầng một nên bọn trẻ con trong phố lại càng thêm quý ông. Chúng tôi ai cũng thích cửa hàng thuê truyện. Tôi nghĩ cửa hàng tạp hóa của bác tôi đóng cửa một ngày thì còn có những cửa hàng khác. Nhưng hàng thuê truyện của ông nội thằng Lâm mà đóng cửa thì tụi trẻ con chỉ có đường khóc thét thôi. Từ hồi bị gãy chân, thằng Lâm thường xuyên ngồi dưới tầng một để ông nội còn trông nom nó. Còn nó thì than thở ngoài việc ông nó cho chơi game thoải mái ra thì tầng một vừa nóng lại chật hẹp, chẳng thích chút nào. Lâm đến chơi một lúc rồi về, trước khi đi nó còn vỗ vai tôi châm chọc:

- Làm việc chăm chỉ đi nhé, tao có cảm giác hôm nay là ngày may mắn của mày đấy.

Lâm ngày thường hay khoác lác nhưng hôm đó thì đúng là ngày may mắn của tôi thật. Tôi gặp lại “áo mưa vàng” một lần nữa. Chúng tôi hội ngộ khi bác bảo tôi ra ngoài ghi vé xe cho khách. Lúc đi ngang qua bãi gửi xe, tôi chú ý ngay tới một chiếc xe đạp có một cái áo mưa màu vàng xếp ngay ngắn nơi giỏ xe. Đúng là chiếc xe đạp của cô bé ấy, đúng là áo mưa của cô bé ấy, vậy là cô ấy hẳn đang ở trong cửa hàng. Tôi chạy vội vào trong, đi nhanh qua các dãy đồ để xem cô bé đó đâu. Kia rồi, một cô gái dáng người dong dỏng, mái tóc đen dài tết thành một bím vắt gọn gàng lên vai đang đứng đợi thanh toán ở quầy anh Thành. Căn cứ vào dáng người thì không thể nào sai đi đâu được. Tôi cũng ra đứng gần chỗ Thành, vờ đang tìm kiếm gì đó trong ngăn tủ, cố tình đợi cho tới khi đến lượt “áo mưa vàng”.

Đây rồi, cô bé cầm tập vở trên tay, tôi cố ngẩng lên liếc nhìn nhãn vở nhưng những ngón tay cô bé đã che mất rồi. “Áo mưa vàng” mua một hộp kẹo cao su và một vài cái kẹo mút. Xong việc cô đi ra ngoài nhanh chóng, chẳng hề để ý tới tôi đang thất thểu ngồi bệt xuống đất phía sau quầy trả tiền. Cả ngày hôm đó tôi cứ thẫn
1 2 3...6 »

Chiatayấuthơ|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Cô gái mà tôi yêu…
Vẻ đẹp của nữ DJ 19 tuổi khiến người ta không thể rời mắt,tay chân quay loạn cmn xạ =))
Chân dung em gái dễ thương cưỡi moto khủng gây sốt
Cô dâu của tôi
Tôi yêu bạn! Yêu thật lòng!
Đánh răng - rửa mặt - quay chân đi ngủ thoai..
Chàng trai tháng Tám
[MacproDS] Thủy ơi sao em dâm thế, em này chuyên up hình như này lên facebook
Chỉ cần tin và yêu – Phần 1
Ngốc ah, anh đâu có khóc

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí