JCuiBap.Tk

Buông tay, dù chưa bao giờ nắm

   371
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
31/01/2016 - 18:26#1
Dù chỉ mới quen nhau tròn một học kỳ nhưng Rose và Vân đã trở thành đôi bạn thân thiết. Họ tâm sự với nhau về gia đình, về học tập, về những chàng trai...

Rose là cô bạn người Anh dễ thương của Vân. Nói cô dễ thương quả không hề sai. Da trắng, môi đỏ, sống mũi cao, tóc xoăn đúng chất Tây. Nhưng dễ thương nhất là Rose chỉ cao 1m65, bằng Vân - một chiều cao mà so với người Anh là khá khiêm tốn. Không những vậy, Rose còn sở hữu đôi mắt nâu của người châu Á thay vì đôi mắt xanh của người châu Âu. Cô thích nghe nhạc cổ điển, thích tự tay đan khăn mặc dù tiền mua len ít nhất phải gấp đôi tiền mua một cái khăn ngoài chợ, thích ăn kem mặc ngoài trời tuyết đang rơi, thích xõa tóc dù là mùa đông hay mùa hè… Bằng đấy nguyên nhân thôi cũng đủ để Vân và Rose trở thành đôi bạn thân thiết ở cái nơi đất khách quê người này rồi.

Cuộc sống ở thành phố cảng Portsmouth (Anh) vô cùng nhộn nhịp với những tòa nhà chọc trời, những khu thương mại, khu resort mà nghe đồn rằng chẳng khác gì thiên đường. Khi xin được học bổng toàn phần, niềm vui chiến thằng đã át đi sự lo lắng về cuộc sống xa nhà của Vân. Chỉ đến lúc đặt chân xuống sân bay, cô mới sững người. Một đứa con gái từ nhỏ chưa bao giờ nếm trải cảm giác xa gia đình, giờ đang một mình đứng nơi đất người, nhìn xung quanh đâu đâu cũng thấy toàn người bản xứ, mặt ai cũng lạnh ngắt làm Vân chẳng dám hỏi ai. Đúng lúc nước mắt đang chực trào ra thì một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô cùng giọng nói lơ lớ:

- Xin chao! Are you Vietnamese?

Vân ngơ ngác quay lại nhìn người vừa hỏi cô. Rõ ràng cô bạn này là người Tây, sao lại nói được tiếng Việt Nam nhỉ? Nhưng cũng vội trả lời:

- Yes, I am Vietnamese. And you?
- I come from England, but my grandmother is Vietnamese. I love Viet Nam.

Cô hồn nhiên kết luận. Vân cười tươi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên Vân đã có thiện cảm với cô bạn Tây chỉ-cao-bằng-mình này. Đi với Rose, cô không có cảm giác lạc lõng như đi cùng với những người bạn Tây khác. Rose lại là người gốc Việt nữa. Quả đúng là người Việt Nam đi đâu cũng gặp đồng bào mình mà, tự nhiên thấy vui lạ.

Trường đại học của Rose và Vân cách nhau không xa. Hai đứa đều ở ký túc xá cho tiện, lại vừa tiết kiệm nữa, nên cứ cuối tuần là Vân lại sang trường Rose chơi hoặc ngược lại. Những buổi gặp mặt đó hai đứa lại hiều về nhau nhiều hơn và thấy ngày càng có chung nhiều sở thích. Vân được biết bà ngoại của Rose là người Việt Nam, lại là người Hà Nội, nơi Vân sinh ra và lớn lên. Mỗi lần gặp, Rose lại nằng nặc đòi Vân kể về Hà Nội, về phở, về cốm làng vòng và về chiếc áo dài mà Rose thấy bà ngoại giữ gìn như báu vật. Vân say sưa kể, kể một cách tỉ mỉ, chi tiết xen lẫn niềm tự hào khôn xiết. Những tiết học, những người bạn mới quen không làm cô nguôi đi nỗi nhớ nhà. Chỉ có khi gặp Rose, được kể về Hà Nội cô mới cảm thấy Hà Nội luôn ở trong cô, mới làm cô có thêm động lực để học, học thật nhanh, thật tốt, để mau về với gia đình, với Hà Nội thơm mùi cốm của cô.

***

Thành phố vào đông với những hàng rào phủ đầy tuyết trắng. Những nóc nhà, bậu cửa, trong bồn hoa bên hiên nhà, những cành thông cứng cỏi hay hàng cây khẳng khiu đều độc một màu trắng thanh khiết - điều mà Vân chưa từng được thấy ở Việt Nam. Quán cà phê quen thuộc của hai đứa đã bắt đầu trang hoàng cho cây thông noel với những quà, đèn nháy đẹp mắt. Dù chỉ mới quen nhau tròn một học kỳ nhưng Rose và Vân đã trở thành đôi bạn thân thiết. Họ tâm sự với nhau về bạn bè, về gia đình, về học tập, về những chuyện vui hay bất bình trong cuộc sống thường nhật. Rose thực sự là một người bạn lý tưởng. Cô luôn lắng nghe mọi điều Vân nói, luôn đưa ra những lời khuyên đúng đắn cho Vân. Hai người trao đổi bài vở, dạy cho nhau những kiểu đan len mới mà người kia chưa biết - điều mà cả hai đều rất thích thú.

- Này Rose, con trai nước cậu ai cũng vậy à? Để ý đến ai <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> thì gửi thư, tặng hoa, tặng quà… không thèm biết đến cảm giác của người khác?

Rose dừng mũi đan, ngước lên nhìn Vân, rồi lại tiếp tục, thoăn thoắt:

- Không, không phải tất cả. Ít ra thì, cậu ấy không như vậy.
- Ai cơ?
- Không có gì. Mà cậu đang nói về ai vậy?

Vân không trả lời. William - cậu chàng người Anh học cùng lớp với Vân - rõ ràng là đang theo đuổi Vân một cách công khai ngay từ tháng thứ hai sau khi năm học mới bắt đầu. Vân là cô gái châu Á duy nhất trong lớp, không thể phủ nhận là vẻ đẹp mang đậm chất Á Đông của cô rất thu hút người xung quanh. Đến một ngày khi Vân phát hiện ra dưới ngăn bàn của mình xuất hiện những bông hoa vô danh thì cũng là lúc những con mắt của bạn cùng lớp nhìn cô cũng bắt đầu khác đi. Một số ngưỡng mộ, một số thèm muốn, số khác lại có vẻ ganh tị. Ai bảo người đó là William cơ chứ! Ai bảo cậu ta là người điển trai nhất lớp chứ. Ai bảo cậu ta cứ ga lăng đúng nơi đúng chỗ, dần dần đánh gục hết trái tim của lũ con gái trong lớp kia chứ. Mà sao không phải ai khác mà lại là Vân? Bao lần điên đầu vì chuyện này mà không dám nói với Rose. Ai bảo cậu ta là người Anh hả trời!

- Rose, cậu đã từ chối ai bao giờ chưa?
- Không, thực ra thì tớ bị từ chối.
- Ồ. Sorry. Tớ không cố ý. Nhưng anh ta là ai, sao lại dám từ chối Rose của tớ? Ngu ngốc!

Rose nhìn Vân mỉm cười ngỏ ý cảm ơn. Đã lâu lắm rồi cô không gặp lại anh. Người hàng xóm thân thiết, người bạn, người anh trai rồi cũng chẳng biết từ bao giờ lại thành người cô yêu. James thực sự là một người rất tuyệt vời. Mạnh mẽ và cá tính nhưng cũng dịu dàng, mềm mỏng. Hai người chơi thân với nhau từ nhỏ trong niềm vui mừng của hai gia đình. Họ muốn những đứa trẻ của họ sau này sẽ thành đôi và đùa nhau về chuyện lập giấy kết hôn đảm bảo nữa. Hai gia đình đã sống những tháng ngày vui vẻ như thế, cho đến một ngày công ty của bố James bị phá sản. Họ phải bán hết của cải để trả nợ và bỗng chốc thánh kiệt. Khi ấy James và Rose chỉ mới 16 tuổi. Gia đình họ chuyển đến một nơi khác để sống, cách chỗ cũ không xa về khoảng cách, nhưng lại rất xa về thứ bậc trong xã hội. Ngày ấy, Rose thường trốn bố mẹ để tới thăm James bởi từ ngày gia đình James có chuyện, không hiểu sao bố mẹ Rose cấm cô qua lại với họ. Cô rất giận vì những hành động đó của bố mẹ mình, nhưng biết làm sao được, họ cũng chỉ muốn tốt cho Rose thôi. Sự khác nhau về gia thế không làm cho tình bạn của hai người phai nhạt, mà trái lại, còn sâu đậm hơn lúc trước. Họ dành tình cảm với nhau nhiều hơn cả bạn bè. Cả hai hẹn nhau sau khi học xong trung học sẽ cùng nhau thi vào cùng một trường đại học để được gần nhau. Thế nhưng một ngày, mẹ Rose vô tình nhìn thấy cô đang đi dạo cùng anh trong công viên. Bà giận lắm, lôi Rose về và cấm cô không được gặp James cũng như gia đình anh nữa. Sau lần đó, James thường xuyên tránh mặt Rose. Cô chỉ biết nhờ người bạn thân của mình tới gặp James và nói rõ tình cảm của cô, nhưng James chỉ trả lời vẻn vẹn một câu: “Chúng tôi không hợp nhau, xin hãy nói với Rose tôi sẽ quên cô ấy nhanh thôi”. Cô đã khóc rất nhiều, nhưng không biết làm gì hơn vì không thể liên lạc được với anh. Mẹ cũng bắt Rose thi một trường đại học ở Portsmouth để tránh việc gặp gỡ James.

- Cậu vẫn còn yêu anh ta? – Vân nãy giờ chăm chú nghe Rose kể chuyện.
- Chắc vậy. Anh ấy vẫn xuất hiện trong giấc mơ của tớ.

***

Giờ học thể dục bao giờ cũng là cực hình đối với một cô gái Việt Nam với thân hình nhỏ con như Vân. Không như những người bạn cùng lớp, họ có chế độ luyện tập từ bé, thường xuyên tập thể dục nên việc chạy hai, ba vòng sân sau khi hoạt động đến vã cả mồ hôi trên sân bóng rổ cũng là chuyện bình thường. Vân thì khác, nói chung người Việt Nam thì khác. Rất ít teen Việt Nam nào tự duy trì cho mình thói quen tập thể dục buổi sáng. Tập làm sao được khi mà sáng nào cũng cố ngủ nướng thêm năm mười <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> phút trước khi mama vào tận phòng lôi dậy, rồi lại cuống cuồng phi thật nhanh đến trường cho kịp giờ đóng cổng. Như thường lệ, sau khi chạy được hơn một vòng sân, Vân bắt đầu tụt lại, chạy chậm hơn so với bạn bè. “Chết tiệt. Cứ tưởng là sang đây có thể thoát được môn này chứ. Ai dè. Biết thế học ở Việt Nam sướng hơn!”. Đang rủa thầm môn thể dục đáng ghét thì bỗng có ai đó chạy lên song song với cô. Quay người sang, William đang nhe răng cười với Vân. Cô phớt lờ, cắm cúi chạy như không nhìn thấy anh.

- Này Vân, sao hôm nào cũng chạy sau cùng thế?
- Thích thế đấy! Chậm mà chắc. Tốp con trai các anh chạy xong rồi thì vào kia mà ngồi, ra đây làm gì? – Vân lí sự.
- Vậy sao? Chậm mà chắc? Giờ tôi mới được nghe. Nhưng này, Vân đừng vừa chạy vừa thở hốc như thế. Thở bằng mũi ấy. Hít vào thở ra thật đều mới không nhanh mệt.

Đáng ghét thật. Bao giờ cũng thích tham gia vào việc của người khác. Vân đã phớt lờ bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ thích “bám”. Mỗi chuyện này mà lần nào học thể dục cũng phải nhắc cô bằng được mới thôi. Mà Vân nào có nghe lời anh ta đâu chứ. Chẳng nhẽ cứ đôi co thế này mãi cho hết bốn năm à? Thôi thì đành thử làm theo một lần vậy. Một lần thôi để cho William hết làm phiền cô đi. Vân đành làm theo những gì mà William bên cạnh huyên thuyên nãy giờ, còn Will thì kiên trì chạy theo Vân cho hết những vòng sân còn lại, như một vị huấn luyện viên yêu nghề.

Những ngày sau đó William hay gần gũi với Vân hơn. Anh thường xuyên nói chuyện, tâm sự, thậm chí chuyển chỗ lại ngồi gần Vân. Còn Vân, thay vì ghét cay ghét đắng như ban đầu thì cũng đã bớt thể hiện ra mặt hơn. Thì chính Will đã giúp Vân qua được kì thi cuối kì môn này mà. Cũng phải thể hiện sự biết ơn với người ta chứ. Tiếp xúc với William, Vân mới thấy, hóa ra anh ta không như cô nghĩ. Khá thân thiện và tốt bụng. Tất nhiên bất cứ cái gì đối với William, Vân đều cư xử có giới hạn. Cô sợ anh sẽ hiểu nhầm tình cảm của cô dành cho anh. Chẳng ai muốn điều đó xảy ra cả. Vân lại càng không.

Tại vì, người cô thích là Micheal cơ!

Micheal là bạn thân của William. Nghe qua Will thì hai người cùng thuộc đội bóng rổ của trường. Micheal không mấy nổi bật
1 2 »

Buôngtay,chưabaogiờnắm|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

[MacproDS] Diễm My vếu khủng
Mưa đơn giản chỉ là mưa
Tô mì của người lạ
3 năm đi học anh chờ, 2 năm bộ đội em lờ anh luôn
Xoa dịu những vết thương
Tin không, chỉ 7 ngày tao sẽ khiến mày thay đổi
Phận…!
plugin auto leech bài cho wordpress
Đừng nghĩ về quá khứ với những vết xước anh nhé
Tuyển tập vài em teen xynh tươi cho AE đang FA [kaupeyeucope]

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí