JCuiBap.Tk

Bảng phối màu hạnh phúc

   483
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
28/01/2016 - 10:10#1
Vỹ vỗ vỗ nhẹ vào má Duy rồi quay đi, để lại gương mặt còn nguyên nét ngây thơ đọng trên cặp mắt nâu trong trẻo đang ngơ ngẩn ra.
Cô gái ngồi đối diện Duy vẫn đang miệt mài lia tay trên bản vẽ, cái đầu xinh xắn thỉnh thoảng nghiêng qua nghiêng lại ngắm tác phẩm trên tay mình, hoàn toàn không đoái hoài tới cái nhìn say đắm của cậu dành cho từ nãy giờ. Cho đến khi cô gái chép miệng mắng một câu, cậu mới biết là cô còn nhận thức được sự tồn tại của mình:
- Đây là buổi học chung mang tính chất hoàn toàn nghiêm túc! Không có tình cảm cá nhân xen vào nhé! – Cô gái nói hoàn toàn không hề đánh mắt lên nhìn Duy làm cậu khó chịu.
- Chị à! – Duy bất ngờ giở trò nhõng nhẽo.
Vỹ - người vừa được gọi là “chị” nhíu mày ngẩng lên nhìn cậu:
- Gì nữa đây?
- Ra tới đây mà chị còn say sưa vẽ thế á?
- “Đây” thì sao?
- Quán trà sữa là để thư giãn, giải trí và…
- Tán dóc hả?
Bị bắt bài, Duy nhe răng cười he he, cậu chồm tay tới hạ bản vẽ trên tay cô gái đối diện xuống, vẻ van lơn:
- Thì nói chuyện một tí đi! Đã cất công ra tới đây, chị cứ vẽ mãi, định xong xuôi rồi tính tiền ra về chắc?
- Ừ.
Vỹ “ừ” cộc lốc làm Duy hoàn toàn mất hứng. Nhìn vẻ mặt ỉu xìu của cậu em, Vỹ phì cười. Cô chỉ tay vào đống sách vở trước mặt Duy:
- Trong khi tôi đang miệt mài làm việc thì cậu cũng nên học hành một tí đi, cậu bé ạ!
- Em học rồi. – Duy đáp có vẻ dỗi – Mà em cũng không phải cậu bé.
- Vâng, cậu mười tám rồi. Nhưng cậu còn chưa thi Đại học còn tôi thì đã qua học kỳ hai của năm nhất rồi đấy!
- Nhưng chị đã mười chín đâu! – Duy lè lưỡi, khiêu khích.
- Miễn chị lớn hơn cậu thôi. – Vỹ phì cười gí tay vào trán Duy.
Duy thật ghét cảm giác bị thua kém về tuổi tác với Vỹ quá, nhưng cái miệng cười xinh xắn kia thật không thể không yêu được. Ai bảo Vỹ xinh đẹp làm Duy không chấp nhất được nữa. Cậu chỉ phụng phịu rồi lẩm nhẩm: “Hơn người ta có bốn tháng thôi mà!”. Không rõ Vỹ nghe thấy không, cô liếc nhìn cậu một cái rồi chuyên tâm vẽ vời nốt.


Duy và Vỹ quen biết nhau từ nhỏ. Năm Duy tám tuổi, gia đình Vỹ dọn đến sống trong khu phố Vô Ưu này. Họ bắt đầu thân thiết từ đó nhưng tình cảm hai bên dành cho nhau dường như có chút khác biệt. Vỹ luôn mơ mộng, thích vẽ vời, thích những thứ huyễn hoặc và lạ lùng. Vỹ thích kéo tay Duy chạy dài trên bãi cỏ mướt xanh sau nhà, nhất là sau khi có một cơn mưa vừa trút xuống. Vỹ thích ngồi đấu lưng với Duy và say sưa vẽ, mặc kệ Duy làm gì phía sau. Nhiều lúc Duy cảm thấy Vỹ giống như một con bướm vậy, cứ vô ưu chẳng toan tính lo nghĩ gì, chỉ bay nhảy tự do trong khoảng trời riêng của mình. Duy khác. Duy thích Vỹ. Ban đầu Duy thích Vỹ như trẻ con thích kẹo, nhưng theo thời gian, Duy trải qua tuổi thiếu niên rồi chạm ngõ mười tám trưởng thành, Duy vẫn thích Vỹ. Duy cũng thích những buổi chiều ngồi đấu lưng với Vỹ ở bãi cỏ mướt xanh, nhưng cậu không say sưa vẽ vời hay thả mình vào không gian như cô gái xinh đẹp cạnh bên, mọi say sưa đó, cậu dành hết cho cô gái ấy rồi. Giọng cười khúc khích của cô cũng làm cậu xao lòng. Cả cái nhíu mày, và điệu bộ cong môi hờn dỗi. Duy thích hết và yêu hết những gì thuộc về Vỹ, còn Vỹ chỉ dịu dàng và vô ưu bên cạnh Duy, chẳng biểu lộ gì. Lắm lúc Duy nghĩ, Vỹ vô ưu hay vô tâm không biết nữa.

Vỹ vẽ say mê và gần như đắm chìm vào thế giới với những mảng màu sáng tối huyễn hoặc ấy. Và Vỹ thường tặng Duy những “thành phẩm” của mình. Ngày kỷ niệm ngốc nghếch nào đó, cô tặng cậu bức tranh vẽ cậu đang ngồi học bài giữa không gian nhộn nhịp của quán trà sữa. Ngày sinh nhật, cô lại tặng cậu bức chân dung tự họa chính mình. Duy thắc mắc, Vỹ cười toe:
- Để những lúc chị bận không lê la với Duy được thì cứ lôi tranh ra mà nhiếc móc. He he.
Vỹ vô ưu nhưng làm ngập tràn thế giới cảm xúc của Duy bằng những vụn vặt rộn ràng.

- Chúng ta sẽ học chung trường.
Duy nói kèm theo cái nhíu mày và nụ <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> cười lém lỉnh. Cậu nghiêng đầu thăm dò biểu hiện của Vỹ. Cô vẫn không rời tay khỏi cây cọ vẽ mỏng mảnh, mắt ngước lên nhìn cậu thích thú:
- Cậu lon ton thi vào trường ấy chỉ để thường xuyên gặp chị à?
- Không hẳn. – Duy nhún vai.
Vỹ đột nhiên dừng tay, cô đặt bản vẽ xuống và chồm lên gần sát mặt Duy, nhoẻn cười:
- Vì đam mê sao?
Duy nhẹ nhàng cầm lấy hai cổ tay Vỹ, dịu dàng kéo chúng vào rất gần ngực mình:
- Là để canh chừng không cho đôi tay này nắm linh tinh một bàn tay khác. Và đừng để ai bắt mất người này của em.
- Cậu sến từ bao giờ thế? – Vỹ tròn mắt ngạc nhiên rồi phá lên cười.
- Theo ngôn ngữ khoa học thì người ta gọi đó là “lãng mạn” người đẹp ạ.
Vỹ rút tay lại che miệng cười khúc khích rồi gí vào trán Duy mắng yêu:
- Chỉ nịnh bợ là giỏi. Cố mà mau mau vào đại học đi rồi khối nàng theo, lúc ấy có khi lại bỏ chị lủi thủi một mình thôi ha ha.
Duy làm mặt phụng phịu rồi nín thinh không nói nữa, cậu cắm cúi vào xấp đề luyện thi đại học trước mặt. Duy đã quyết tâm phải vào học chung trường với Vỹ, sẽ khác khoa nhưng chí ít sẽ gặp Vỹ nhiều hơn, và được nhìn lén Vỹ nữa, biết đâu. Viễn cảnh tươi sáng đáng yêu đó làm cậu tạm ngưng những trò nghịch ngợm gây phiền toái để chú tâm hơn vào việc học. Phía bên kia, cô gái xinh đẹp vẫn say sưa lia tay trên bản vẽ. Trong mấy phần nghìn giây hiếm hoi, cô khẽ liếc nhìn cậu, rất khẽ.


Cuối cùng Duy và Vỹ cũng được học chung trường thật. Duy đỗ. Ngày biết kết quả, Vỹ đủng đỉnh sang nhà trao tặng cậu hộp quà to ơi là to được buộc nơ cẩn thận, và cười. Ít khi thấy Vỹ cười tươi thế, nhìn sáng và trong, kiểu của nắng.
- Mừng cho nỗ lực của cậu em nhỏ của tôi. – Vỹ cười toe.
Câu nói làm Duy hơi dỗi một chút nhưng cậu vẫn vui vẻ đón lấy món quà. Nhận được cái gật đầu ra hiệu “mở đi” của Vỹ, Duy nhẹ nhàng mở nó như thể đây là chiếc hộp chứa đầy những điều kỳ diệu hoặc báu vật cần trân quý. Bao nhiêu lần được Vỹ tặng quà rồi, Duy vẫn thấy vui như lần đầu tiên, dẫu chẳng khó khăn gì để đoán ra thứ bên trong. Quả như suy nghĩ của Duy, đằng sang nắp hộp vuông vức dưới chiếc nơ yểu điệu là thứ cậu vẫn luôn được nhận từ cô gái xinh đẹp ấy: tranh vẽ tay của Vỹ. Hình như bức vẽ được đặt trong một ngày mưa. Thứ ánh nắng nhợt nhạt Vỹ diễn tả trong đây như thể vừa thoát ra sau một cơn mưa rào, đang cố gắng hắt mình qua khung cửa sổ trong veo và rơi nghiêng vào vẻ mặt sáng bừng của chàng trai trong tranh. Một cô gái tóc nâu ngồi say sưa ôm bảng vẽ ở phía đối diện của chiếc bàn vuông, đôi mắt tròn vẹn những mê say dịu dàng. Hẳn là Duy và Vỹ rồi. Một trong những buổi học chung của họ. Vỹ luôn thế, thích vẽ lại những gì thân thuộc, nhưng thổi vào nó một thứ lấp lánh ảo diệu mà Duy không nắm bắt hết được. Cậu chỉ đơn thuần là thích thôi. Cậu thích những gì Vỹ thích, hệt như bao người yêu đơn phương khác. Có chút ngốc nghếch, và ngọt ngào.
- Đẹp phải không? – Vỹ nháy mắt tinh nghịch.
- Đẹp chứ, chỉ cần là chúng ta. Em chỉ cần thế này thôi. – Duy cười ngọt ngào, nụ cười pha đầy những chân thành rất đỗi dịu dàng.
- “Chúng ta” gì chứ! – Vỹ tròn mắt, phì cười – Đừng cố hứa hẹn bất kỳ điều gì khi cậu không chắc được tương lai mình sẽ gặp gỡ ai và va phải những nhân duyên nào sắp sửa. Cậu còn trẻ mà, phải không?
Vỹ vỗ vỗ nhẹ vào má Duy rồi quay đi, để lại gương mặt còn nguyên nét ngây thơ đọng trên cặp mắt nâu trong trẻo đang ngơ ngẩn ra. Vỹ đi bao nhiêu lâu rồi mà Duy vẫn đứng nguyên giữa tâm trạng lơ lửng, cậu không chắc mình hiểu hết những gì Vỹ nói. Hoặc giả cậu hiểu rồi, hiểu thấu suốt và rõ ràng rồi, trái tim cậu vẫn chẳng có chút lung lay nào dành cho bất kỳ ai bước ngang qua đời mình, đã như thế và sẽ như thế. Điều gì làm Vỹ không tin cậu sau từng ấy năm dài bên nhau?


Đại học, thật là một cái gì đó khác. Duy không phải <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> đặt đồng hồ mỗi sáng dậy thật sớm rồi ngoan ngoãn đóng bộ sơ mi quần tây đúng chuẩn học sinh trung học gương mẫu nữa. Cậu mặc những gì cậu thích, và làm những gì cậu muốn. Khoảng một tuần sau khi nhập học, người ta thấy Duy sáng sủa và sành điệu với mái tóc nâu sẫm màu hạt dẻ. Nét điển trai như bị che đi lâu năm, giờ hiện ra rõ ràng và tươi tắn. Cậu đẹp kiểu nhẹ nhàng và đáng yêu, còn vương chút “trai ngoan” trên đôi mắt nâu trong sáng.
Vỹ dùng tay hất nhẹ lên mái tóc mới toanh của cậu em, nhíu mày thích thú:
- Đẹp và hay ho hơn trước rồi. Nhưng tại sao? Trước nay chưa bao giờ nghe Duy nói sẽ nhuộm tóc mà!
- Vì chị thích con trai tóc nâu mà, đúng không? Trước khi gặp chị hôm nay em đã đứng trước gương khoảng gần một tiếng để thử những câu mà chị sẽ nói khi nhìn thấy mái tóc này. Đại loại như “Ôi đẹp thế. Chị thích màu tóc này lắm Duy ạ!”, hoặc “Duy làm thế này, vì chị đúng không?”. Em nghĩ thế, không ngờ chị làm tụt hết cả cảm xúc.
Duy nói kèm một cái thở dài thườn thượt làm Vỹ rũ ra cười. Cô nhìn Duy, giọng hòa lẫn trong tràng cười chưa kịp dứt:
- Điên quá đi. Người ta làm những gì mình thích, ai lại đi làm điều người khác thích thế kia. Cậu ngộ thật đấy.
- Chị chưa từng làm việc gì chỉ vì người chị thích cũng thích điều ấy à? – Giọng Duy đặc nghẹt những cảm xúc nhưng cậu nói ra nhẹ bẫng, như một tiếng gió thổi lạc bên tai vậy.

Vỹ tựa má vào tay, nghiêng đầu nhìn chàng trai đáng yêu trước mặt. Màu tóc mới của cậu thật đẹp, như thể nó đáng nhẽ phải được đặt vào khuôn mặt này rất lâu rất lâu rồi. Duy giống như các chàng trai trong truyện cổ tích: đẹp đẽ, có chút ngây ngô lãng mạn, nhưng lòng quyết tâm cao, và luôn phải có thứ mình muốn cho bằng được. Nghĩ đến đây, Vỹ tự nhiên bật cười. Sao trên đời lại có chàng trai dễ thương như vậy được chứ! Và giả sử, à mà không, đã có thật đây rồi, tại sao một chàng trai như vậy lại có thể đem lòng mến yêu mình – một cô gái bình thường, thậm chí hơn tuổi cậu?
- Duy thích chị đến mức nào? – Vỹ thầm thì.
- Như mưa.
- Như mưa là thế nào?
- Như cơn mưa của trời đất trút xuống vào mỗi mùa hè, chị mãi mãi không thể đếm được bao nhiêu hạt đã thật sự rơi xuống nơi này. Là như vậy đấy. – Duy nói, giọng
1 2 3 »

Bảngphốimàuhạnhphúc|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Hot girl Vân Anh vs Hot girl Thùy Anh - Kẻ 8 lạng người nữa cân
Hey, Kính gọng xanh
Share mod dialog johncms
SmS – chuyện của tuổi 17 và tuổi 20
Dừng và kết thúc
Lấy bài viết mới của forum làm RSS
Thích cậu như thế có được không, Béo Ngốc!
Tổng hợp các thiết lập - chỉnh sửa cơ bản khi sử dụng JohnCMS
Vì sao Xuka chọn Nobita?
Đồ ngốc ! Anh yêu em từ lâu lắm rồi

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí