JCuiBap.Tk

Anh yêu em, công chúa!

   488
Tình Yêu Là Gì ? iTx (SV!)
10002070 3808
Forever Alone :(
27/01/2016 - 11:35#1
Anh đến từ thế giới cổ tích. Anh đến với em vì "Anh yêu em!"
"Có những khi em tự hỏi, anh đến từ đâu, tại sao lại đến bên một người bình thường như em mà không phải bao cô gái xuất sắc hơn em đến hàng nghìn lần… Giờ em hiểu rồi. Đơn giản chỉ một điều thôi phải không anh?"

Một chàng trai cao ráo, mặc chiếc áo phông trắng và chiếc quần bò xanh giản dị với khuôn mặt điển trai, đeo một chiếc kính trắng tri thức, tóc chải gọn gàng. Anh đeo một chiếc ba lô, đi vào quán cà phê và cất tiếng gọi người phục vụ bằng một giọng nói ấm áp. Những người khách trong quán ngay lập tức bị thu hút bởi vẻ điển trai, thanh lịch của anh chàng. Họ xì xào, bàn tán không ngớt. Có lẽ nhận thấy được ánh mắt của mọi người đang dõi về phía mình, anh nhanh nhẹn ngồi xuống ngay một chiếc ghế sát lan can ngoài ban công của quán, hòng né tránh ánh nhìn và sự quan tâm của mọi người. Người phục vụ tiến về phía anh. Đó là một người con trai rất trẻ, có lẽ đi làm thêm bán thời gian ở quán này. Anh phục vụ cất tiếng nói:

-Vẫn như cũ phải không ạ?

-Cảm ơn nhiều nha, anh bạn! – Người khách điển trai nói, không quên đem tặng cho người phục vụ một nụ cười tươi rói với thái độ lịch sự.

Khách trong quán đã dời ánh nhìn của họ ra khỏi người chàng. Anh nhẹ nhàng mở ba lô, lấy ra một cuốn tập, có kẹp rất nhiều giấy vẽ, một hộp bút chì, tẩy và để tất cà chúng lên bàn. Cùng lúc đó, người phục vụ đã đem nước tới cho anh. Một tách cà phê capuchino, mở đầu cho những triền miên sáng tạo. Anh đỡ lấy cốc cà phê từ tay người phục vụ, nở nụ cười thân thiện và nói "Cảm ơn!". Nhấp một ngụm nhỏ, vị thơm ngọt từ từ tràn vào đầu lưỡi, khoan khoái, anh ngả người ra sau. Rồi, cầm chiếc bút chì, anh viết lên giấy: "Ngày đầu tiên của chúng mình, thế đấy em nhỉ…?" Một tiếng đồng hồ sau, quán vẫn nhộn nhịp khách ra vào, chỉ có điều không ai chú ý đến một anh chàng đã đến quán từ sớm, bên tách capuchino vẫn miệt mài với cây bút chì và trang giấy vẽ. Bây giờ, trên giấy đã hiện lên hình ảnh một người con gái với dáng vẻ lúng túng, vội vàng, đang cúi đầu trước một anh chàng cao lớn. Mái tóc cô rối bù bởi một sự hấp tấp nào đó, cái đầu cúi rạp xuống đầy xấu hổ, hai tay buông thõng. Anh chàng vẫn kiêu ngạo đứng yên. Bức tranh chỉ có thế, hay câu chuyện vừa mới chỉ bắt đầu?

Ngày đầu tiên của chúng mình, thế đấy em nhỉ…

Còn hơn mười phút nữa là hết giờ học, Dương thấy bồn chồn quá. Hôm nay là ngày đầu tiên họp đội sinh viên kể từ khi nó trúng tuyển vào đội. Nói là "trúng tuyển" hình như long trọng quá! Nhưng với Dương thì đúng là vậy. Từ khi đi học cho tới giờ, Dương rất ít khi tham gia các hoạt động tập thể, vì cô luôn thấy ngại và xấu hổ trước mọi người. Thế mà lần này cô quyết tâm đăng kí buổi phỏng vần vào hội sinh viên trường. Một chị đã tham gia trong hội được hơn 2 năm – người phỏng vần Dương có hỏi: "Điều gì khiến em quyết định tham gia vào các hoạt động của Hội?" – "Dạ, vì em muốn biết mình làm được những gì và… có thể làm được những gì. Đó là hai chuyện khác nhau phải không chị?" Vậy đấy, thế là người phỏng vấn đã đồng ý cho Dương vào hội. Hôm nay, hội sinh viên trường sẽ có buổi họp đầu tiên với "Đội máu" (Đội hiến máu lưu động), Dương thấy háo hức lạ thường, tất nhiên với một chút lo lắng và hơi bồn chồn.

Reng… Reng... Reng…

Tiếng chuông ngân dài, giờ học kết thúc, từ các giảng đường, sinh viên ồ ra đông đúc cùng với tiếng nói chuyện lao xao, huyên náo. Ngọc kéo Dương chạy thật nhanh xuống phòng thông tin trường:

-Nhanh lên bà già, sắp đến giờ họp rồi. Đến muộn là bị phê bình đấy.

-Đừng kéo mà… - Dương vội vã. Bỗng trước mắt cô hoa lên, trong tích tắc cô không nhìn thấy gì cả, tập sách trong tay cô rơi xuống sàn, chiếc túi đeo chéo trở nên xộc xệch trên vai.

-Ơ… - Tiếng Ngọc giật mình hốt hoảng.

Dương ngẩng đầu lên. <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> Đứng trước mặt cô là một chàng trai có dáng người cao và đẹp, đeo ba lô, mắt đeo kính trắng, khuôn mặt rất đỗi ngạc nhiên và có phần khó chịu thì phải. Ngay lập tức, Dương cúi gằm mặt, run run, hai tay buông thõng xuống không động đậy, miệng cô lắp bắp những tiếng gì nghe không rõ nữa. Vài giây sau, Ngọc lại kéo tay cô, lay người cô. Dương lúc này mới giật mình, chợt nhận thấy có bao nhiêu con mắt đang đổ dồn về phía mình, còn anh chàng kia đã bỏ đi rồi. Cô cúi xuống nhặt lại tập sách và chạy vụt đi cùng với Ngọc. Nếu Dương kịp quay lại, chắc hẳn cô đã nhìn thấy anh chàng đẹp trai vừa rồi cô đụng phải đang nhìn cô chăm chú và nở nụ cười.

Buổi họp Hội sinh viên trường bắt đầu với anh Phó chủ tịch Hội, một vài anh chị là người đã tham gia trong hội được một thời gian, còn lại hầu hết là thành viên mới. Dương và mọi người được nghe phổ biến về lịch sử Hội sinh viên trường, cùng với mọi người triển khai các hoạt động sắp tới. Nửa tiếng sau, một nhóm người bước vào phòng họp. Dương để ý đi đầu nhóm người có hai chị gái rất xinh xắn, dáng người nhỏ và nhanh nhẹn, theo sau là một vài chị nữa hai tay lỉnh kỉnh bao nhiêu đồ đạc, nào là băng rôn, khẩu hiệu, biểu tượng… Sau cùng, một người nữa trong nhóm nhẹ nhàng, rất khẽ bước vào phòng. Dương ngẩn người, đôi mắt cô dán chặt vào người ấy. Chiếc kính trắng, cái ba lô sau lưng, quần bò, áo phông xanh, người cao và đẹp…

-Này, hắn ta là người bà vừa đâm vào đấy. Không ngờ lại là người của "Hội máu."

Tiếng Ngọc ngay sát bên tai làm Dương giật mình, nhưng hai mắt vẫn chưa rời khỏi người anh chàng mới đến. Hình ảnh người con trai ấy vô tình hay cố ý đã in chặt vào trong đôi mắt Dương, tim cô đập nhanh hơn, run run, cô thấy mình lạ lùng quá!

Suốt cả buổi họp, Dương cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, trong đầu miên man những suy nghĩ mông lung, vô định. Cô muốn sau khi kết thúc cuộc họp sẽ quay lại xin lỗi anh chàng đó cho thật lịch sự. Nhưng Dương không thể làm được điều mà cô đang băn khoăn, không phải vì cô không đủ can đảm, mà vì Dương không có cơ hội. Anh chàng đẹp trai mà cô chưa biết tên ấy đang được một trong hai chị gái rất xinh trong nhóm khoác tay và bước ra cửa phòng, vừa đi vừa cười nói vui vẻ. "Thế đấy!" – Dương thầm nhủ, trong lòng ánh lên một nỗi buồn và một chút thất vọng.

"Love capuchino"

Mưa.
Lặng rơi từng giọt.
Ướt át.
Trong quán cà phê, người ta nhìn thấy hai cô gái trẻ ngồi khuất một góc trong quán, e ngại nhìn trời mưa. Người phục vụ vui vẻ đến bên hai cô.

-Capuchino của bà nè Dương. Suốt ngày cái thứ nước đầy bọt này, bà không chán sao?

-Vớ vẩn, sao lại nói là "thứ nước đầy bọt". Đây là loại cà phê ngọt ngào nhất đấy.

-Thôi đi bà già. Lại bắt đầu huyên thuyên mơ mộng đấy. Sao, bà còn gặp chàng hoàng tử nào trong mơ nữa không? – Ngọc cười khoái chí, cô tiếp lời: "Ngẩn ngơ đến thế là cùng, Dương ạ!"

-Không còn mơ đến hoàng tử nữa, nhưng có nghĩ đến một người, không biết có phải hoàng tử hay là oan gia nữa. Bà còn nhớ đến cái lão mà tôi đâm vào bữa nọ không?

-Sao, hoàng tử đấy hả?

-Vớ vẩn, mà cũng không biết nữa. Hình như anh ấy có người yêu rồi, tôi thấy thân mật với chị Hạnh trong "Đội máu" lắm. – Dương buông một tiếng thở dài. Nhấp một ngụm capuchino, cô lại đưa mắt hướng ra phía ngoài cửa sổ.

-Có phải cái chị nhanh nhẹn, nói chuyện thân thiện vui vẻ mà Đội mình khen xinh đó không? Ôi, tôi thích đôi mắt chị ấy, cả cái miệng nhỏ nữa. Sao chị ấy lại có đôi môi xinh thế cơ chứ. Chị ấy là người yêu của "lão oan gia" à? Thế cũng phải. Lão ta đẹp trai quá mà… – Ngọc liến thoắng, phút chốc quên mất cô bạn ngồi kế bên mặt buồn rười rượi.

-Ngớt mưa rồi, về đi.

Người ta thấy hai cô gái ban nãy đã đứng dậy và đi nhanh ra khỏi quán. Nhưng hai cô gái vô tư ấy lại không biết rằng, nơi lan can ngoài ban công của quán cà phê nhỏ, một ánh mắt đã dõi <script type="text/javascript" src="http://yx-ads6.com/banner.php?section=General&pub=159963&format=300x50&ga=g"></script> theo, quan sát chăm chú hai người con gái ấy ngay từ lúc họ đặt chân vào căn phòng nhỏ, chọn một vị trí ngồi khuất và gọi hai ly: một capuchino, một sinh tố bơ. Vẫn là chỗ ngồi cũ của một người khách quen, thường hay gọi capuchino, thường vào quán với chiếc ba lô, thường mỉm cười cất giọng ấm áp gọi anh phục vụ. Nơi lan can ngoài ban công, người ta vẫn thấy anh chàng điển trai quen thuộc mải mê với cây bút chì, và trên giấy vẽ đã hiện lên một tác phẩm mới. "Love capuchino" – với hình ảnh một người con gái mái tóc buông thẳng ngang lưng nữ tính, tay phải nâng ly cà phê lên gần miệng, ánh mắt đang tìm khung cửa sổ và nhìn xa xăm vào miền không gian bên ngoài mưa đang nhỏ giọt…

Sân trường dày đặc người. Một chiếc ô tô đỗ gần khu nhà I của trường Đại học, trên có treo băng rôn: "Đội hiến máu lưu động". Khắp sân đâu đâu cũng thấy bàn đăng kí hiến máu, có một vài sinh viên tình nguyện ngồi tư vấn, phía trước bàn có biểu tượng giọt máu. Dương đang nhiệt tình, vui vẻ tư vấn cho các bạn sinh viên muốn tham gia hiến máu, xa xa thấy bóng Ngọc hớt hơ hớt hải chạy về phía cô, mồ hôi ướt đầm.

-Nhanh lên bà già, trong phòng hiến máu thiếu người, bà vào đi. Mấy tên đội mình đi trợ giúp ở khu vực khác rồi. Nhanh lên!

Rồi chưa để Dương kịp lên tiếng, Ngọc kéo cô chạy như bay. Tới phòng hiến máu, Dương thấy mình run run. Bao nhiêu người, người nằm, người đứng, người ngồi, nhấp nhô.

-Nhanh lên em. – Chị Hạnh trong "đội máu" gọi vẫy Dương lại. – Em chăm sóc bạn nhé, bạn ấy sắp hiến máu rồi. Đứng và an ủi bạn, như những gì đã phổ biến.
Nói rồi chị Hạnh bước đi nhanh ra ngoài, sang khu vực khác. Dương bần thần đứng bên cạnh một bạn sinh viên đang nằm đợi. Cô thấy run run. Dương nhìn quanh phòng. Một vài bạn đang hiến máu, những túi máu treo bên cạnh giường nằm; một vài đã hiến máu xong đang đứng ngoài cửa. Dương lắng nghe những tiếng nói xôn xao: "Hiến một chai C2 máu", "Có đau không?", "Buốt lắm!"…."Một chai C2 ư?" – Dương nghĩ thầm. Mặc dù trước khi tham gia chương trình đã được các anh chị phổ biến về các kiến thức liên quan đến máu, quy trình hiến máu và công tác hoạt động, kiểm tra và giúp đỡ các bạn hiến máu nhưng giờ đầu óc Dương thấy mông lung hết cả. Cô ước mình không phải đứng ở đây, mình
1 2 3 »

Anhyêuem,côngchúa|RipnickfacebookAdmin

Chủ Đề Cùng Chuyên Mục

Điều tình yêu trao tặng
Tình yêu đầu tiên của tớ
Lắng nghe lời Mẹ
28 cách để khiến một cô nàng mỉm cười
Chàng trai yêu em
Hãy kiên nhẫn! Yêu thương sẽ đến!
Viên kẹo màu của mẹ
Lời tỏ tình ngày cá tháng tư
Ngày hôm nay, tôi sẽ...
Cô gái và nhà thông thái

Bài Viết Ngẫu Nhiên

Teen việt tự sướng đủ mọi cách
Nét đẹp gợi cảm của nữ gamer thủ Dota Trung Quốc
Sa mạc và xương rồng
em sẽ khơi nguồn cảm hứng cho các anh cùng đứng
Green Sky
sữa em nguyên chất vilaniu ju vòng 1
Hot girl cung Bọ Cạp hút hồn dân mạng TQ. Hãy để cho a được yêu e bằng tất cả những gì...
Mình chia tay nhau, anh nhé
Em đã đủ sẵn sàng để yêu một ông già như anh chưa, cô bé ?
Phương Trinh Jolie táo bạo diện bikini khoe đường cong quyến rũ,làm "bỏng mắt" người xem hết rồi:)

• Trang Chủ
mVideo – Kho clip giải trí hot
Tổng hợp hàng triệu clip giải trí nóng bỏng, sexy, scandal, hài hước, thể thao, độc, lạ...
Tải miễn phí